WAP 1.2.1 also includes a number of smaller adjustments that take away ... We view WAP NG as the standard that initial 3G handsets will use, and lots of work ...
Friday, 21 September 2012
Một Chút Nữa Thôi! (Chap 1-8)
MỘT CHÚT NỮA THÔI!
Name story: Một chút nữa thôi!
Author: Sun (tui ak)
Category: Tình cảm
Rating: ?
Status: On-going
Warning: ko có
Giới thiệu nhân vật:
Tử Ni : là một nó nàng mê mẩn truyện tiểu thuyết , ngây thơ, trong sáng. Luôn mơ mộng về một chàng trai dịu dàng, ấm áp. Nhưng rốt cuộc lại vấp phải một ng` nóng nảy, khô khan.
Hoàng Minh Duy : sở hữu nét đẹp trời cho nhưng vì khuôn mặt luôn nhăn nhó, khó chịu nên hơi già trước tuổi. Là ng` Nhật gốc Việt ^^.
Hoàng Nhân : là anh họ của Minh Duy . Vì lí do kĩ thuật nên phải về Việt Nam ^^. Anh chàng hơi piến thái một tẹo nhưng rất chân thành. Đăc biệt zô cùng đào h0a.
Nguyên Nguyên : bạn thân của Tử Ni, là gà bông của Phong. Luôn luôn lo lắng cho Ni, là một ng` lùi 1 bước 5. Dù sắc đẹp có hạn nhưng thủ đoạn thì vô piên *.* ( là đầu têu của những trò quậy phá trong lớp)
Hàn Phong : nghe cái tên mọi người cũng đoán đc là ng` này là “tảng băng di động” ùi nhỉ?Nhưng đặc biệt có khả năng tiên tri, Phong ko bao h nói ra những điều mình thấy mà chỉ gợi ý vu vơ cho những người xung quanh. Và tất nhiên là ng` cực kì quan trọng của Nguyên Nguyên.
Chap 1
Tử Ni bước vào lớp với một khuôn mặt đậm chất Panda. Ngồi phịch xuống ghế, nó loay hoay lấy cái vở úp lên đầu rồi gục xuống ngủ. Chậc hậu quả của việc luyện truyện suốt đêm đây mà. Việc học thì xuống dốc thậm tệ thế mà Ni vẫn vô tư thế đấy, hại Nguyên Nguyên năm lần bảy lượt phải ra tay “ cứu vớt chúng sinh” cho Ni.
Nhắc đến Nguyên Nguyên mới nhớ, cô nàng đang loay hoay ngoài cửa với một ca nước trên tay. Chẳng bít để làm gì nhưng nhìn thì cũng thấy đấy chả phải là chuyện tốt lành gì rồi. Thấy Phong từ xa, Nguyên Nguyên đã vẫy tay gọi rối rít:
- Hàn Phong!
Thấy Nguyên Nguyên gọi, Phong nở một nụ cười dịu dàng nhìn nó. Phong đúng là pít cách làm Nguyên Nguyện cảm thấy mình là ng` rất quan trọng với cậu ấy mà, pình thường vs ai Phong cũng đều lạnh lùng nhưng với nó thì lại là một trường hợp ngoại lệ .Thấy ca nước trên tay Nguyên Nguyên, cậu bạn gắt giọng hỏi:
- Cậu tính phá ai nữa vậy?
- Thì phá Tử Ni chứ ai, cậu ấy lại ngủ nữa rồi. Phải bắt cậu ấy tỉnh táo lại chứ, điểm số của nhỏ đang rủ nhau đi du lịch hết rồi kia kìa.
Thấy Nguyên Nguyên nhắc đến Ni, Phong bất giác thấy một vài hình ảnh lướt qua trong đầu.Tử Ni sắp gặp số mệnh chân tử của mình rồi, ko phải một mà là hai. Phong thở dài rồi kéo Nguyên Nguyên đi thẳng vào lớp. Thấy Phong suy nghĩ gì đấy rồi kéo mình đi như thế thì Nguyên Nguyên đủ hỉu là Phong vừa thấy cái gì đó nữa rồi. Cũng phải chỉ có mình Nguyên Nguyên là pít Phong có khả năng tiên tri thôi mà, vả lại 2 đứa cũng có thần giao cách cảm nữa nên Phong nghĩ gì chính nó cũng có thể cảm nhận đc. Nhưng vừa thấy Từ Ni, nó mỉm cười nham hiểm và…
Àoooooooooooooooooooooooooooo
Cả lớp quay phắt sang chỗ vừa phát ra tiếng động đó, rồi tiếp theo là tới tiếng hét oai oái của nạn nhân. Vừa đc làm tỉnh ngủ miễn phí, Tử Ni nhảy phắt lên pàn, ko để ý đến bộ dạng thê thảm của mình lúc này rồi pắt đầu to tiếng:
- Ai dám đổ nước lên đầu ta? Ko thiết sống rồi hử?
Câu nói của nó vừa dứt thì đám đông trong lớp tự động rẽ ra để lại ở giữa hai ng` đang toe toét cười nhìn Tử Ni. Ko suy nghĩ nhiều, Tử Ni chạy nhanh đến chỗ Nguyên Nguyên rồi oang oang cái mồm:
- Nguyên Nguyên! Tớ làm gì cậu chưa hả?
-Tớ chỉ giúp cậu tỉnh táo hơn thôi màaaaaaaaaaaaaaa- Nguyên Nguyên vừa nói vừa cười mỉa mai khi thấy cái bộ dạng đáng thương của Ni.
- Này Phong, vợ cậu làm thế mà koi được hả? Phải bít quản lí vợ mình chứ?
Ni dương đôi mắt toé lửa nhìn Phong, cậu bạn lúc này cũng ko mấy quan tâm đến cuộc đối thoại vừa nãy chỉ vu vơ nói:
- Số cậu dạo này đào hoa thật.
- Hả? Cậu điên hả? Gì mà đào hoa hử?
Ko thèm trả lời câu hỏi của Tử Ni, cậu bạn ung dung bước về chỗ ngồi.
Trời ạ, sao số xui zậy nè trời. Sáng thì mama vác cây oánh cho 1 trận tội thức khuya, lên lớp thì hứng nguyên 1 ca nước giờ chẳng pít sẽ có chiện j xảy ra típ theo đây. Haiz, chán nản Tử Vi rời khỏi lớp, ko quên ném lại cho 2 kẻ độc ác một cái nhìn uất hận.
Hậm hực bước đi trên dãy hành lang vắng bóng ng` (zô học ùi ấy pà kon). Tử Ni lảm nhảm rủa hai con ng` độc ác đã làm nó thảm hại như thế này, tại sao có pao nhiu pạn tốt ko lựa mà nó lại lựa ngay những tên phù thuỷ chính hiệu để lãnh nhận hậu quả thế này chứ. Ayza càng ngĩ càng tức mà. Tới tủ đồ cá nhân Tử Ni đập cái rầm, cái tủ này đúng là dân khoái bossing chính hiệu mà, lần nào cũng bắt nó đấm như thế mới chịu mở. Hại bao ng` hỉu lầm là nó thuộc tip ng` bạo lực. Đúng là xui tận mạng, cả cái tủ mà cũng ko chịu nhường nhịn nó một hôm nữa. Đang chìm đắm trong những phút giây tự kỉ, Tử Ni giật bắn mình bởi tiếng nói của ng` lạ:
- Wow! Em mặc áo màu hồng chấm bi đấy hả? Quyến rũ thật đấy!
Nghe xong Tử Ni bỗng thấy cái tên trước mặt ngu ngốc cực độ. Áo đồng phục màu trắng cơ mà? Có mù màu thì cũng phải pít phân tích chứ? Ấy, mà hình như ý hắn không phái là áo đồng phục mà là…
Aaaaaaaaaaa! Cái tên biến thái này!
Chap 2
- Trời ơi! Đồ piến thái!!!!!!!!
Tiếng hét của một cô nàng nào đấy vang lên với volume maximum khiến cho cả trường ai nghe xong thì rợn cả tóc gáy lên. Trong các phòng học từ thầy tới trò đang căng nghe ngóng từng động tĩnh ngoài kia…
ZOOM TẬN CẢNH ĐÊ PÀ CON…
Sau tiếng hét đầy phẫn nỗ của Tử Ni, kẻ lạ mặt nhăn mặt pịt tai rồi nhẹ nhàng nói:
- Em muốn pị quản sinh pắt ah? Thôi nào có gì đâu chỉ là nó nổi quá thôi mà!!!
Gì chứ? Anh ta đang đổ mọi tội lỗi lên nó đấy ah? Ối trời ơi, tại sao lại có kẻ trơ trẽn như thế chứ? Ko thể làm ngơ mà pỏ qua đc mà. Nghĩ tới đó Tử Ni quắc mắt sang nhìn kẻ đối diện:
- Quản sinh có pắt thì pắt anh mới đúng ấy. Đồ piến thái, anh nên học lại cách nói chiện đi. Dào đẹp trai thế mà lại…tiếc nhỉ?
Buông một câu nói đùa đầy dao găm của mình, Tử Ni bỏ đi ko thèm để ý đến cái tên piến thái kia, lòng thầm cảm ơn cái truyện mà mình mới đọc hum qua. Pình thường nó có sốc sỉa ai thế đâu, chỉ vì gặp kẻ đê tiện như thế nó mới áp dụng thôi. Hì hì dù gì nó vẫn rất trong sáng mà. Nhưng mà zễ zàng để nó đi như thế thì đâu gọi đấy là cuộc sống. Tên piến thái tự nhiên hét ầm lên:
- Ôi hồng chấm bi đấy! Nữ sinh 10a mấy ấy nhờ ah là…
Chưa nói hết câu hắn đã bị một bàn tay nõn nà của ai đấy pịt lại. Chủ nhân của pàn tay pắt đầu rít bên tai của hắn:
- Anh zừa phải thôi nhé, tôi pỏ qua lần này ko nhớ nữa. Coi như anh giữ đc danh dự còn tôi thì đc thanh danh. Ko ai mất gì cả, tôi puông anh ra nhưng cấm nói gì lố nhố nữa đấy.
Hắn gật đầu. Tử Ni thở phào nhẹ nhõm cô puông hắn ra, rồi zọt lẹ ko để lại dấu vết. Bỏ lại sau lưng một kẻ mỉm cười ranh mãnh:
- 10a3 ah? Trùng hợp ghê, hồng chấm pi nhỉ?
Tử Ni chuồn êm zề chỗ ngồi, may là giáo viên đang ghi pài nên ko thấy. Lấy mấy cuốn tập ra đặt pừa trên pàn Tử Ni pắt đầu gục mặt ngồi thở hổn hển. Số gì mà đen như quạ ấy, pít zậy cứ ở yên trong lớp rồi. Nhưng mà tiếng hét tử thần đang ở kế pên nó gầm gừ:
- Em đi đâu mà giờ mới zề hả? Đã zậy zô lớp mà ko chào tôi nữa. Em mún đi uống nước trà ăn bánh ngọt lắm rồi phải ko?
- A! Đâu có đâu nó, em bị ng` ta hại làm ướt hết đồ _ nói đến đấy Tử Di đưa ánh mắt phừng phừng lửa nhìn Nguyên Nguyên kế pên đang giương đôi mắt hí hửng nhìn mình_ nên em đi thay đồ ấy mà!
- Em Tử Di pữa nay còn có ng` hại nữa ah? Ôi chắc hôm nay trời đổ mưa to đấy cả lớp nhỉ?
Cả lớp pắt đầu cười khúc khích. Nguyên Nguyên nãy giờ ngồi im cười lúc này mới đứng lên giải oan cho Tử Ni:
- Thưa cô bạn Ni nói thật đấy ạ. Là em làm pạn ấy zào trễ.
- Thế ah? Thôi hai em ngồi xuống đi.
Tử Ni thêm một lẩn thoát chết. Đúng là Nguyên Nguyên ra mặt có khác, con gái ông trùm mà, chuyện. Tử Ni lôi cuốn nháp xé một tờ giấy rõ to hí húi viết
“Nguyên Nguyên này, nãy giờ vào học lâu chưa?”
*Chưa chỉ mới thôi, nãy tiếng của ai đó la lên làm cả lớp im phăng phắc cỡ 5’ rồi mới học.*
“Mấy ng` có nghe đc gì ko?”
*Trời pà ko pít gì hả? Tiếng hét to thế cơ mà?*
“Ừ ko nghe thấy”
*Thì sau tiếng hét ấy nghe loáng thoáng vài tiếng cãi nhau rồi chả có gì nữa*
“Oh! Nhưng tôi chưa tha cho pà cái tội làm tui đi từ xui xẻo này đến xui xẻo kia đâu.* * “
*Okie, tí tui pù nhưng lo học đi “pà la sát” để ý pà ùi kìa. Hé hé ^^ *
Nghe Nguyên Nguyên nói xong nó pất giác mỉm cười. Nhắc mới nhớ lúc nãy nó hét to quá trời chắc cả trường nghe còn rõ ấy chứ ( vâng cả phòng hiệu trưởng ở tầng trệt nghe còn rõ nữa kìa, hố hố). Mà cái tên kia( anh Hoàng Nhân kut3 đấy mọi ng` ^^) nhìn lạ hoắc còn mặc đồ thường nữa chắc mới chuyển tới, với lại hắn có đủ tiêu chuẩn trở thành hotboy đấy chứ? Mũi dọc dừa, môi mỏng lại con đôi mắt màu cà phê nữa chứ và chiều cao thì miễn pàn. Khuyết điểm duy nhất của hắn chính là cái tính piến thái thì phải, đẹp zai là thế mà có tật tội nghiệp. Nó suy nghĩ miên man như thế một hồi rồi ngủ lun. Ôi chao! Đúng là điếc ko sợ súng mà.
Chap 3
Kết thúc 5 tiết học chán ngắt, nó đứng dậy uể oải vươn vai cho đỡ mệt. Nguyên Nguyên ngồi kế pên thì đã gục trên pàn từ lúc nào, thấy thế nó lay lay gọi con pạn zậy:
- Nguyên Nguyên ah! Dậy đi nào, hết tiết rồi!
Đang phiêu du thế giới tang bồng ngon lành, bị tiếng ai đó phá pĩnh Nguyên Nguyên hằm hè nói nửa tỉnh nửa mơ:
- Zai! Piến đi trước khi ta cho một cú song phi nhá!
Tử Ni trợn tròn mắt nhìn Nguyên Nguyên. Đấy cứ ngủ là lại nói mớ, sửa quài chả đc . Pít mình ko thể làm gì hơn đc nữa Tử Ni ngoắc Hàn Phong tới.
Thấy Tử Ni gọi Hàn Phong đang đứng ở cửa lớp chậm rãi đi vào. Thấy sự lò mò vô ý thức của Phong nó càu nhàu:
- Này cậu bị tật hay sao mà đi chậm rì thế hả?
- Còn cậu thì vô dụng quá đấy.
Trời ơi! Hắn dám lơ đi “lời hay ý đẹp” của nó dành cho hắn giờ lại còn trách móc nó nữa. Mà tên Phong này cũng lạ lắm cơ việc gì nó đang tính nhờ hắn thì hắn đều pít tuốt, trong khi nó chưa hề nói câu nào. Đúng là đẹp thì luôn đi với sự bí ẩn và quyền lực mà. Nhưng mà suy đi nghĩ lại nó cũng phải đâm thọt tên này chứ, để hắn ăn hiếp hoài sao?
- Ừ tính tui cha sanh mẹ đẻ thế rối đâu giống ai kia, cục c**t trôi sông mà tưởng bông hồng Đà Lạt. Ha ha
Vừa nghe câu nói pắn ra từ miệng Tử Ni, Hàn Phong gần như bốc lửa. Đằng nào thì ng` ta cũng là hot boy của cái học viện danh giá này cơ mà, bị nói như thế thì cũng hơi nặng nhưng ta đây kệ hắn, tại hắn gây hấng trước cơ mà. Hàn Phong đang định sốc lại Tử Ni thì Nguyên Nguyên giơ tay loạng xạ, đấy lại mớ nữa rồi. Thấy vậy Tử Ni chạy vọt ra cửa rồi nhìn Hàn Phong nói mỉa mai:
- Chồng là phải lo cho vợ phải đàng hoàng nghe chưa? Ta đây hết bổn phận, liệu mà đưa nàng an toàn về kí túc xá dấy. Keke
Nói rồi nó chạy đi luôn. Kệ hai ng` đó, đằng nào ng` ta cũng có đôi có cặp mà lo cho nhau mình cô đơn thì cứ đi một mình cho tiện, keke.
*
Chờ cho Tử Ni đi khuất Hàn Phong mới tiến lại chiếc ghế rồi ngồi trước mặt Nguyên Nguyên. Trong cái ánh nắng của hoàng hôn cuối ngày này cậu chăm chú ngắm nhìn khuôn mặt trước mặt mình. Nguyên Nguyên của cậu rất trẻ con, cô ấy cũng rất mong manh dễ vỡ nữa. Nếu có thể cả đời này cậu sẽ ko pao h rời xa ng` con gái nhỏ pé ấy, cậu sẽ chở che và bảo vệ ng` con gái mà cậu y0 thương rất nhiều. Nhưng con đường tụi nó đang đi rất trắc trở liệu cậu có thể cùng ng` con gái ấy vượt qua ko? Đôi lúc cậu ghét cay ghét đắng cái khả năng của mình nhưng cậu phải thừa nhận một điều, khả năng ấy đã giúp cậu bảo vệ những ng` mà mình y0 thương. Cậu bạn khẽ thở dài, thì thôi tới đâu tính tới đó vậy.
- Nguyên Nguyên, dậy đi nào.
Vừa nghe thấy giọng nói quen thuộc. Nguyên Nguyên hé mắt nhìn ng` trước mặt. Cô “wow” kẽ một tiếng rồi pắt đầu uể oải ngồi dậy. Hàn Phong thật sự rất đẹp, nhất là trong ánh chiều tà thế này. Cô thuộc rõ khuôn mặt ấy đến từng chi tiết, từ đôi mắt màu đen hơi ngả màu cà phê đến cả những vết sẹo nhỏ. Nhưng nét đẹp ấy lại mang vẻ u buồn hiếm thấy, chắc có lẽ khả năng tiên tri đã lấy đi những hạnh phúc của ng` cô y0. Nghĩ tới đó bất giác cô nói:
- Hàn Phong này!
-…
- Cậu cõng tớ về kí túc xá nhé?
Hàn Phong nhìn nó. Đôi môi khẽ cong lên, tạo nên một nụ cười thiên sứ.
- Cậu đang nhõng nhẽo đấy à?
- Ko tớ rất muốn đc cậu cõng mà.
Cô phụng phịu nói rồi xách cặp đi thẳng ra cửa. Biết Nguyên Nguyên lại giận dỗi vu vơ Hàn Phong mỉm cười rồi nói:
- Đồ trẻ con.
Vửa nghe câu đó xong Nguyên Nguyên tức giận đứng lại, cô quay đầu lại nhìn Hàn Phong thì ngay lập tức… Cô ngạc nhiên đến mức ko thốt nên nỗi lời nào, Hàn Phong ngồi thụp xuống để hai tay đưa ra đằng sau ra hiệu cho cô leo lên. Ngại ngùng bước tới, Nguyên Nguyên chậm rãi leo lên lưng Hàn Phong, và rồi cậu ấy nhẹ nhàng bước đi.
Thế đấy. Chỉ một điều giản đơn đã khiến một ng` biết trước đc hạnh phúc và nỗi đau đã mỉm cười. Và có một ng` đã thấy một cặp đôi hạnh phúc sải từng bước chân trên sân trường ngập nắng…và ng` ấy cũng mỉm cười hạnh phúc.
Chap 4
Một ngày mới đã pắt đầu. Gió thổi nhè nhẹ qua các tán cây, nắng mơn man trên từng kẽ lá. Cuộc sống này thật lạ, lúc quá yên pình lúc lại đầy sóng gió. Nó chẳng pít cuộc đời nó sẽ ra sao nhưng bây giờ nó thấy lòng mình thật bình lặng, nó thấy hạnh phúc bởi có n~ ng` bạn luôn bên mình. Chậm rãi vén tấm màn lên cho nắng lùa vào phòng, ấm áp thật. Nhìn quanh phòng nó thấy lũ bạn vẫn đang say giấc nồng, đúng là heo mà.
Nhìn Nguyên Nguyên nó lại thấy mình thật tội lỗi. Ba năm trước, cũng chính vì nó mà Nguyên Nguyên bị rạch một đường dài bên tay trái. Nhỏ vốn đã sợ máu mà lúc ấy máu cứ ko ngừng chảy ra, thấm đậm một vùng đất. Nó có lẽ sẽ chẳng bao giờ quên đi thời khắc đó, nó phải ghi nhớ để trả nợ cho Nguyên Nguyên nữa mà. Chậm rãi tiến lại gần Nguyên Nguyên nó lay nhỏ dậy:
- Dậy đi pà, sáng rồi muốn dọn nhà vệ sinh hử?
- Ưm? Sáng rồi?
- Uh
- 10’ nữa thôi .
- Vậy tui VSCN trước đó, tí ra mà pà chưa zậy tui pỏ mặc lun đó.
- Uh
- Nhớ đó!
- Bít rồi nói mãi.
Nó lắc đầu rồi quay đi. Đôi lúc Nguyên Nguyên trẻ con thật.
><><><><><><><><><<><><><
Đã 20’ trôi qua mà nhỏ còn chưa thèm dậy. Điên tiết nó nhào ra chửi um sùm:
- Giờ pà ko dậy thì tự mà đi học một mình đi. Có pít giờ mọi ng` đi học hết r` ko? Pà muộn học thì ko sao chứ tui muộn học là chết toi đấy nhá. Aaaaaaaaaa
Thấy đc mức độ nghiêm trọng của sự việc Nguyên Nguyên cũng trở mình r` ngồi dậy. Cố làm cho đầu óc mình tỉnh táo một tẹo rồi nhỏ chậm rãi nói:
- Pà làm gì gê thế? Hôm nay có hs mới chuyển tới nên pọn họ ko để ý chiện đi sớm đi muộn đâu.
- Hử? Ai chứ?
- Hs mới. Nghe nói pên Nhật chuyển về hơn chúng ta một tuổi nhưng học chung lớp đấy, kì lạ.
- Đẹp trai ko ta? Trong truyện Say Say Say tui đang đọc ak, nhân vật nam chính đẹp za~ man lun. Hì hì.
- Ko pít. Đợi tui 5’.
- Đúng 5’ thôi đó ko đợi nữa đâu
- Uh
Đúng là nó ngây thơ như pò đội nón mà. 10’ rồi ấy chứ mà nhỏ còn mò mò chưa ra. Nó bít nhẹ nhàng ko ăn thua j vs Nguyên Nguyên nên đồi sang phương pháp bạo lực lun. Nếu mà pảo là đi trước thì thể nào Nguyên Nguyên cũng cúp học cho koi, đúng rồi tên Hàn Phong đáng gét đó rất hữu dụng.
- Hàn Phong! Sao ông qua đây Nguyên Nguyên nó ko rãnh gặp mặt ông đâu.
Nó đứng ngoài cửa giả vờ hét to lên như thể đang có ng` ở đấy vậy. Vừa nghe hai chữ “ Hàn Phong” nhỏ phóng ra như pay miệng lắp bắp lien hồi:
- Làm gì có, đợi tớ tí nha Hàn Phong.
Hử? Sao ko có ai? Bít mình bị lừa nên Nguyên Nguyên quay sang trừng mắt nhìn Tử Ni:
- Có đâu sao lừa tui?
- Ko làm zậy thì chừng nào tui mới đi học đc. Đi
Nói là làm. Nó cầm tay Nguyên Nguyên lôi đi xềnh xệch. Đúng là mấy cái trò cũ rích này vẫn còn có giá trị cao gúm. Bằng chứng là 5 lần 7 lượt bị lừa mà Nguyên Nguyên vẫn tin sái cổ đấy thôi, đúng là nó đã ngây thơ mà nhỏ còn ngây thơ hơn. Ha ha
Nó đến lớp trễ 10’. Chậc sao đời nó toàn dính vs mấy chịn xui xẻo ko zậy trời, rón rén mở cửa lớp nó hoảng hồn hét lên:
- Cái gì?
Thấy tiếng nó hét Nguyên Nguyên thấy lạ nên kéo cái headphone xuống hỏi nó:
- Sao vậy?
- Ko có ai trong lớp hết.
- Kiếm xung quanh thử coi.
- Chẳng có ai hết mấy lớp khác y chang ah.
Vừa nói nó chạy đến các lớp khác xem xét tình hình. Chợt nó khựng lại trước cái cửa sổ, nhìn thẳng xuống sân trường nó lắp bắp nói:
- Ra đây đi Nguyên Nguyên.
Lần này thì Nguyên Nguyên thật sự thấy tò mò thật đấy. Giờ đáng lẽ đã zô học 10’ rồi mà cả giáo viên lẫn hs gần như bốc hơi. Giờ nhìn thấy cái thái độ kì ạ nãy giờ của nhỏ bạn nhỏ cũng ko kìm nén đc nữa mà chạy ngay tới chỗ nó.
OMG. Từ giáo viên tới học trò bu đông bu đỏ ở một góc. Nhìn kĩ lại hình như là một chiêc BMW màu trắng đang đậu ở đó thì phải. Nó nghe thấy lũ con gái đang rú hét ở đó, vì ở mãi lầu 3 nên nó ko rõ vụ j đang xảy ra ở đó . Quay sang định hỏi Nguyên Nguyên nên làm gì thì đã thấy nhỏ nói một cách nhanh gọn lẹ:
- Đi.
Chạy vụt đi như một con điên nên xuống đến sân trường nó vẫn còn đang thở hồng hộc. Thấy nhỏ pà 8 chính hiệu của khối nó đang đứng gần đó suýt xoa j đó. Ko bỏ lỡ thời cơ nó háu táu tới pắt chịn lìn:
- Bạn ơi, có zụ j thế?
- Bạn ko bít hả? Hs mới đó, lãng tử kinh lun.
- Mình có thấy ai đâu. Đừng nói là cái BMW đó nha.
- Bậy bạ ko ah, anh chàng đó ngồi trong xe ấy khó khăn lắm tụi tui mới chụp đc hình nè pà koi ko?
Nói đến đó nhỏ pà 8 móc cái Samsung Galaxy đưa cho nó koi. Hình hơi mờ một chút nên nó phải nheo mắt mấy lần mới nhìn rõ. WHAT? Cái j đây? Tên hs mới đó là kẻ piến thái hum qua đây mà. Tần ngần trả lại đt cho nhỏ pà 8 nó chạy vụt lên lầu pỏ lại n~ khuôn mặt ngơ ngác chả hỉu chịn j.
<3 <3 <3 <3 <3 <3
Một mình ngồi trong lớp nó lắp ráp lại các thông tin đang chạy ào ào trong đầu nó.
- Hôm qua lúc gặp hắn nó cũng đoán hắn là hs mới, nhưng hình như lớn hơn nó một tuổi ( t/g: vâng chứ sao gọi ng` ta là anh ngọt sớt thế hử?)
- Nguyên Nguyên bảo sắp có hs mới, lớn hơn 1 tuổi nhưng học chung một lớp vs nó.
- Bức hình mà nhỏ pà 8 đưa và câu nói “ Hs mới”
=> Hắn- tên piến thái chính là hs mới.
Trời ơi sao số nó xui zữ vậy trời. Bây h nó phải gặp tên đó bịt đầu mối thôi, ko thì nó sẽ ko có mặt mũi nào để tồn tại ở cái trường này nữa. Nghĩ đến đó nó lại phi cái thân khổ sở xuống sân trường, băng qua dãy hành lang thứ 2 thì nó thấy hắn đang nói chịn vs thầy hiệu trưởng. Lạ thật rõ ràng mọi ng` nói hắn đang ngồi trong chiếc BMW cơ mà sao hắn lại ở đây? Mà chịn nó thắc mắc ko phải chịn này, phải lôi hắn ra nói chịn trc khi mọi ng` thấy hắn mới đc.
Thấy thầy hiệu trưởng vừa quay đi nó bay ra lôi tên đó tới một góc khuất.
- Sao anh lại ở đây?
- Tôi mới chuyển đến, cô em lại tính quyến rũ tôi nữa ah?
- Gì? Đồ piến thái. Tôi có chịn mún nói.
- Khoan.
Nó đang nói ngon lành thì tự nhin hắn ra hiệu cho nó im lặng. Cái tay đê tiện của hắn luồn ra sau gáy nó, ép chặt mặt nó vào mặt hắn. Nó gần như chết điếng, lần đầu tiên nó rơi vào tình trạng như thế này, đã pao lần nó đọc truyện và tự hứa rằng nếu gặp cái tình huống dở khoác dở cười này thì phải pình tĩnh và đánh tên kia đầy nhiệt tình vậy mà…. Giờ nó đang để tên kia hôn nó, đắm đuối lun ấy chứ. Nó ko chống cự đc, nụ hôn ấy quá ngọt ngào, nó để lại ở đầu lưỡi nó dư vị của sữa.
Thấy mãi mà nó ko nói gì hắn cười đểu nói:
- Tỉnh lại đi nào, có cần phải đơ như thế ko baby?
Dường như lời nói ấy đã tác động mạnh đến nơron tự tôn của nó nên ngay lập tức nó nhấn nút play ngay.
- Anh..đúng là vừa piến thái vừa dê già nữa.
- Hử? Tui dê già hùi nào hả baby?
- Anh còn nói nữa hả?
- Thôi nào chả phải em cũng rất thích còn gì? Baby rất may mắn khi có đc nụ hôn ngàn vàng của anh đó!
- Ngàn vàng ak? Tui ko thấy nó như zậy đâu. Anh xâm phạm tui hai lần rồi đó.
- Okie. Anh sai nhưng mà baby ah…
- Gì?
-Hôm nay em mặc hình chipi kororo hả? ( vịt kororo đó các t/y)
Chipi kororo? Trời ơi cái tên này có bị sét đánh trăm ngàn lần cũng ko chừa mà. Lửa giận trong lòng nó ko thể kiềm chế đc nữa đành bùng phát mạnh mẽ.
- Anh...anh đúng là đồ mặt dày, đê tiện, 35 siu cấp. Tôi gét anh !!!
Nói r` nó pỏ đi một mạch, mặt nó đang đỏ như trái cà chua ấy. Ở lại đó thêm một giây nào nữa chắc nó sẽ thành con hề quá. Grừ...đồ piến thái.
Bóng nó đã khuất sau dãy hành lang dài hun hút. Hắn mỉm cười, một nụ cười mãn nguyện. Lạ thật lâu r` hắn mới có cảm giác mún có một ng` con gái, rất mãnh liệt. Hắn đưa tay sờ môi mình rồi hắn cũng quay đi.
Trong cái nắng trong veo của buổi sớm…
Hai con ng` ấy đã gặp nhau…
Liệu họ có là của nhau?
Hay ko?
Chap 5
Sau màn xuất hiện ầm ĩ của hs mới, mọi ng` pắt đầu trở về các lớp học. Đâu đấy trên các dãy hành lang lớp học vẫn có tiếng bàn tán um sùm về sự kiện quá hot này. Nói đến Nguyên Nguyên, từ lúc xuống đến sân trường đã ko thấy Tử Ni đâu nên nhỏ đành tự mình khám phá. Sau khi dò hỏi một hồi thì n~ thông tin đều trùng khớp vs n~ j mà nhỏ pít, chẳng có j thú vị hơn nữa nên đành về lớp trc khi mọi ng` giải tán.
Đến tầng 2 thì Nguyên Nguyên dừng lại. Trước mặt cô là Hàn Phong, cậu ấy đeo tai phone mắt hướng thẳng xuống sân trường. Những ngọn gió nghịch ngợm thổi bay n~ sợi tóc con của cậu, lúc này trông cậu thật dịu dàng nét băng giá chẳng còn hiện diện quanh đây. Nhẹ nhàng tiến đến pên Hàn Phong, Nguyên Nguyên khều nhẹ cậu. Chuyển hướng nhìn sang ng` pên cạnh, Hàn Phong rút một bên tai phone gắn cho Nguyên Nguyên.
- Hàn Phong!
- Đây.
- Cậu sao vậy? Có chịn gì hả?
- Cậu thấy hs mới như thế nào?
- Sao lại hỏi về cậu ta?
- Thì cậu cứ trả lời đi.
- Đẹp trai, gia thế ổn nhưng đào hoa.
- Cậu ta là chân mệnh thiên tử của Tử Ni.
- Hả ? Chân mệnh thiên tử ?
- Uh, nhưng chỉ mới một ng` xuất hiện thôi, còn một ng` nữa. Và Tử Ni pắt puộc phải lựa chọn. Một mất một còn.
Nguyên Nguyên thở dài. Cô tự hỏi rằng mình sẽ giúp đc gì cho nhỏ pạn ngốc ngếch đây, hay cô chỉ pít chờ đợi ? Lần nào cũng thế, cô pít rõ n~ gì sẽ xảy ra nhưng cô ko thể làm khác đc. Số trời đã định và cô ko có quyền thay đổi nó, cô phải để nó xảy ra nếu ko hậu quả sẽ còn nghiêm trọng hơn nữa. « Tử Ni, tui xin lỗi... » lời nói ấy liệu có theo gió pay đi ?
>$<>$<>$<>$<>$<>$<>$<
Nói đến nó sau khi trạm tráng tên piến thái đó xong lửa giận trong lòng nó vẫn chưa nguôi pớt. Biết rõ thế nào tên đó zô lớp cũng đòi ngồi chỗ trống kế pên nó nên nó quyết định vác bộ bàn ghế ấy vào nhà kho để. Ko có pàn ghế tên đó lấy gì ngồi ? Ha ha nó đúng là thông minh mà. Nhưng khoan đã ko đc, tên đó thế nào cũng dùng sắc đẹp để zụ zỗ mấy đứa con gái lấy bàn ghế cho hắn cho koi. Ko đc, ko đc phải nghĩ cách thôi. Ah... đúng rồi mình cứ làm như thế tên đó chắc chắn sẽ chết, nó nhủ thầm vs mình. Nét mặt gian tà hiện rõ ràng trên khuôn mặt ngây thơ của nó.
Reng...reng...reng
Sau 3 hồi chuông lớp 10a9 tụi nó đã có mặt đầy đủ. Xí pình thường có 10 tiếng chuông đi chăng nữa thì có thấy pọn nó ló mặt ra đâu, đúng là lũ mê zai, nhìu chịn mà. Thấy Nguyên Nguyên và Hàn Phong vào lớp nó giương vẻ mặt ngây thơ vô (số) tội hỏi :
- Pà mới zô hả ? Có điều tra đc gì ko ?
- Ko có gì đâu. Số pà đào hoa lắm ak !
- Đào hoa ? Bà giỡn zui gê tui có thấy anh nào đâu ?
- Từ từ rồi pít.
- Hả ?
Lơ đẹp nó, Nguyên Nguyên chậm rãi bước về chỗ ngồi. Cơn giận lúc nãy mới đc dập tắt giờ lại pị cho thêm than nó ko kìm chế đc nữa nên la toáng lên :
- Vợ chồng mấy ng` sao nói toàn mấy câu khó hiểu ko zậy hả ? Mún zết ng` bằng lời nói hả ? Đúng là...
Nó đang lên cơn tự kỉ mà tự nhiên nhào ra một giọng nói vs âm vực cao vút :
- Đúng là sao hả Tử Ni ? – là cô chủ nhiệm
- Dạ ko có gì hết cô ơi. Hi` hi`
- Zậy thì giờ em làm ơn ngồi im dùm cô ko đc phát biểu lung tung nữa. Đc chứ ?
- Dạ.
Sau khi ra lệnh « cấm khẩu » nó cô pắt đầu lập lại trật tự bằng cách gõ thước ầm ầm xuống pàn. Pít là giới thiệu cái tên piến thái ấy nên nó mặc, ung dung lôi cuốn truyện đã đc nguỵ trang khéo léo ra đọc. 5’ sau nó thấy hắn yên vị kế pên nó, đúng là ko sai mà. Đưa đôi mắt sắt lẹm nhìn hắn, nó gằm gè :
- Ngồi chỗ khác.
- Ko, còn mỗi chỗ này là ngồi đc thôi.
- Nhất định ko đi ?
- Có chết anh cũng ngồi đây vs baby Tử Di
- Điên.
Nó quay đi, thì thầm nói « sập bẫy ». Điệu cười nham hiểm đã xuất hiện.
Chap 6
- Tử Ni !
Đây là lần thứ n tên biến thái ấy gọi tên nó. Nó cúi gằm mặt xuống, tên này đúng là trơ trẽn, mặt dày như cái mâm. Xí, anh ta đã lấy đi first kiss của nó một cách trắng trợn vậy mà giờ còn ngang nhiên gọi tên nó nữa, trên đời này tồn tại một con ng` như zậy đúng là kì tích mà.
- Tử Ni ! – anh ta lại bắt đầu cái điệp khúc man rợ
- Anh điên hả ? Làm j cứ gọi tên tui hoài zậy ?
Nó cáu tiết quay ra chửi anh ta nhưng vừa nhìn thấy khuôn mặt của tên-biến-thái thì nó bất giác thấy hai má nóng kinh khủng, như hai cái bánh bao ấy. Quay phắt mặt sang chỗ khác nó cô lấy lại dáng vẻ thờ ơ.
- Baby Tử Ni bị sao zậy ? Sao lại đỏ mặt ? – anh ta giả bộ ngây thơ hỏi nó
- Ko có j hết, anh im đi ! – nó gắt lên, mắt vẫn dán chặt vào cuốn truyện
- Ngại hả ? Oh em zễ thương phết nhở ?
Anh ta cưởi đểu nhìn nó. Nó im lặng, ko phản kháng. Anh ta nói đúng quá r` còn j ? Nó mà cãi thì lại phải nhìn mặt anh ta, r` lại đỏ mặt, r` lại bị anh ta chọc quê. Tốt nhất nó nên im lặng, nhẫn nhịn một chút. Quân tử 10 năm trả thù chưa muộn mà.
Bỗng nhiên anh ta giật phắt cuốn truyện trong tay nó, ánh mắt ánh lên sự khó chịu rất rõ ràng :
- Em đang coi thường anh đấy ! Cuốn truyện hay hơn anh ah?
Đến lúc này thì nó ko còn nhẫn nhịn đc nữa. Nó đưa đôi mắt mí lận của mình hướng thẳng về phía anh ta, phút chốc sự ngại ngùng dường như tan biến:
- Anh mới đang coi thường tui đấy. Anh có trả lại cho tui ko hả?
- Em nói chuyện vs anh r`. Hì hì
Anh ta cười, một nụ cười toả nắng. Bất giác nó thấy tim mình hẫng một nhịp, vì nụ cười ấy ư? Ko phải chứ nó gét anh ta lắm mà? Lần này thì cảm giác ngại ngùng lại quay về một cách bất chợt, nó thấy ng` mình đang nóng lên đến đáng sợ. Ko đôi co vs anh ta nữa, nó gục hẳn mặt xuống bàn. Mặc kệ ánh mắt của Hoàng Nhân đang dính chặt lấy nó.
<3 <3 <3 <3 <3 <3
Tiếng chuông reo hết tiết vừa vang lên thì cũng là lúc lớp nó bị vây kín. Khỏi phải nói cái tin lớp nó có “zai đệp” đã loan ra toàn trường. Lũ con gái thì suýt xoa ko ngớt lời, lũ con trai thì nhìn anh ta bằng ánh mắt ghen tị.
Chật vật lắm mới thoát ra đc cái biển ng` ấy, nó tung tẩy bước đi, nhằm hướng canteen thẳng tiến. Nhưng mà tính ra cũng tội nghiệp anh ta thật, ắt hẳn bây h lũ hám zai trường nó đang dùng keo siêu dính để ép chặt lấy anh ta đây. Nó quay sang nói vs Nguyên Nguyên bằng một cái giọng hết sức thoả mãn:
- Hôm nay pà pao đấy nhá!
- Bít má, nói quài!
Nguyên Nguyên bĩu môi nói. Chậc nhỏ này làm như nhỏ quỵt ko bằng mà cứ nhắc mãi. Nghĩ tới chuyện hồi sáng Hàn Phong nói, Nguyên Nguyên e dè hỏi:
- Bà thấy hs mới thế nào?
- Cái tên Hoàng Nhân ấy á? Biến thái, trơ trẽn, mặt dày ko ai bằng.
Nghe nó sổ một tràng xong Nguyên Nguyên bỗng phì cười, nhỏ này đúng là trẻ con hết đát.
- Sao pà nói như zậy?
- Thì zậy nè…bla…bla…bla
Nó thì thào to nhỏ vs Nguyên Nguyên. Ko bít nó nói j mà mặt Nguyên Nguyên biến đổi xoành xoặt. Từ ngạc nhiên đến khó hỉu r` lại đến trạng thái “cười té ghế”.
Chứng kiến toàn bộ cảnh đó, Tử Ni khó chịu ra mặt. Đấy, pạn pè mà vậy đấy. Cười trên sự đau khổ là một tội ko thể nào tha đc. Nó quát:
- Pà có dừng ngay ko? Tui giận pà lun pây h.
- Uh…ko cười nữa – Nguyên Nguyên vừa lau nước mắt vừa nói
- Giờ sao đây pà?
- Tui ko pít nữa, nhưng mà yên tâm đi tui sẽ giúp pà trả thù anh ta
Nguyên Nguyên nham hiểm nói, chuyện j thì chuyện chứ đi phá ng` ta nhỏ là số zách mà. Nhận đc sự đồng tình 100% của Nguyên Nguyên, nó cười đến híp cả mắt. Kiểu này thì anh ta có “kute” hay “kute0” thì cũng chết chắc. Hehe
Bỗng nhiên Hàn Phong từ đâu lù lù xuất hiện, ngồi kế pên Nguyên Nguyên làm nhỏ giật bắn mình. Xém nữa là làm rớt luôn hộp sữa.
- Hai ng` rảnh qá ngồi tính kế hại ng` ta ah? – Hàn Phong lạnh lùng nói
- Làm j có, tớ đang tám vs Tử Ni mấy chuyện tào lao mà.
Nguyên Nguyên cười trừ nói, nhỏ này đã bít ko lừa đc Hàn Phong mà cũng nói dối nữa. Khác vs Nguyên Nguyên, nó bác bỏ câu nói của nhỏ pạn ngay lập tức:
- Tào lao ak?- nói đoạn nó quay sang Hàn Phong – tụi tui bàn kế hại ng` ta đó, sao nào?
- Chết là cái chắc.
Hàn Phong buông một câu nói hết sức nhẹ nhàng mà hình như ý nghĩa của nó là quả ta chục kí thì phải. Nó trừng mắt nhìn Hàn Phong, sao cậu ta bít nó chết chắc chứ?
- Nhảm ruồi. – nó bất mãn nói.
Lần này thì Hàn Phong im lặng. Cậu ta ko nói j nữa mà chỉ chúi mũi vào dĩa thức ăn, bỏ lơ lun con mắt rực lửa đang neo đậu trên ng` mình. Thấy vậy Nguyên Nguyên đành lên tiếng chữa cháy:
- Thôi mà, lâu lâu tui ms bao bà ko ăn nhìu thì đừng có tiếc ah.
Vừa nghe xong câu nói của Nguyên Nguyên, bỗng dưng ngọn lửa đang chuẩn bị bộc phát trong lòng nó đc dập tắt hoàn toàn. Ngoan ngoãn hướng ánh mắt lại vào menu, nó lấy hơi r` nói một lèo:
- Cô ơi cho con một hộp Milo, một hộp vitamilk, hai cái bánh mặn, một chai xì-tin, một cái bánh bò, một tô nui, một tô bún bò và hai cây kẹo mút, loại lớn cô nhá!
Nó vừa gọi xong. Ko hẹn mà gặp bao nhiu ánh mắt trong canteen đồng loạt hướng về phía nó. Theo nó đoán thì đa số những cặp mắt lắm chịn ấy đc phân thành hai loại. Loại 1 là ngưỡng mộ sức ăn kinh khủng của nó, loại 2 là bị sốc nặng. Thôi thì cứ nghĩ là ng` ta ngưỡng mộ mình vậy.
Sau màn vật lộn vs các-em-thức-ăn thân y0 xong, nó ngồi vỗ vỗ cái bụng cho ẻm nó mau tiêu để còn lết lên lớp. Thấy nó chẳng giữ hình tượng mà cứ lết bết như thế nên Nguyên Nguyên khó chịu nói:
- Pà ăn như heo ak. Kinh khủng!
- Kệ tui, lo cho cái tên kia đi kìa – nó nhướn mày nhìn Hàn Phong – chuẩn bị sặc nước tới nơi rồi đó.
- Đồ nhiều chuyện – Hàn Phong phán một câu xanh rờn làm nó tức mún ói màu.
Ko thèm để ý đến thái độ của Tự Ni, cậu bạn ung dung kê ly nước lên miệng uống. Món bún hơi mặn nên cậu thấy khát kinh khủng, bỗng nhiên…
- Ôi zào, Hàn Phong ơi là Hàn Phong hôm nay Tử Ni tui tốt bụng mún tặng ông câu này. Cục c*t hạng ba như ông mà tưởng là sô cô la hạng nhất hử?
Đúng như ý Tử Ni, Hàn Phong đang tu ừng ực ly nước bỗng khựng lại và ho sặc sụa. Nguyên Nguyên thì trợn mắt còn to hơn con ếch nhìn nó, quên lun việc gà bông đang ngồi kế bên trong tình trạng ho sặc sụa. Tử Ni cười ha hả một hồi xong cũng lau nước mắt nói:
- Sốc ko mấy cưng? Hehe đừng dại dột chọc ta nữa nhé, mi còn cùi bắp lắm. Haha
- Bà…bà…tui bó chân – Nguyên Nguyên zơ hai tay lên đầu hàng, nhỏ chẳng bít khi nào cuộc chiến của Hàn Phong vs nó sẽ kết thúc nữa.
- Để ý tui chi cho mệt zạ? Thấy tên đó ko, ho đến rũ rượi rồi kìa.
Tử Ni nhìn bộ dạng của tên oan gia lần cuối rồi tí tởn bước đi. Bỏ lại cái lắc đầu ngao ngán và một bộ mặt ko thể nào còn khó coi hơn đc nữa.
<3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3
Sau tiết hoá chán ngắt, nó ngáp một cái dài thườn thượt. Chả thèm để ý xem bao nhiêu ng` đang nhìn mình. Nó ko phải là ko quan tâm nhưng mà bị ng` ta soi mói nhìu qá nên đâm ra quen, chẳng còn hơi sức để ý nữa (tại zì Nguyên Nguyên zs Hàn Phong là những nhân vật VIP trong trường nên nó cũng đc thơm lây). Quay sang phía cửa sổ, nó thấy bầu trời mang một màu xám xịt. Chắc chiều nay trời mưa r`, may mà trong tủ đồ của nó có cái dù ko thì chắc ướt như chột lột qá. Đang suy nghĩ lung tung, nó giật bắn mình bởi tiếng gọi của tên biến thái
- Tử Ni !
- Anh có bị j ko hả ? Có chuyện j thì nói đại ra đi. – nó gắt
- Có chuyện j đâu, anh mún gọi thế thôi. – anh ta cười hề hề nói
- Điên nặng rồi – nó lắc đầu ra vẻ thông cảm- Mà anh hơn tui 1 tuổi sao lại vào đây học ? – nó thắc mắc hỏi
- Thì ba anh làm hồ sơ lộn, thành ra anh phải chui zô đây học zs mấy đứa tì như baby Tử Di nè.
Nó nghe xong lời giải thích rất chi là chí lí của Hoàng Nhân xong thì xém nữa là té ghế. Bộ ba anh ta có vấn đề hay sao mà ngay cả hồ sơ nhập học cho con mà cũng làm lộn ? Nhìn anh ta cứ điên điên, khùng khùng như thế thì chắc nhà anh ta cũng chẳng ai bình thường rồi. Ko thèm nói chuyện vs anh ta nữa, giờ nó chỉ mún ngủ thôi. Đang định gục đầu xuống bàn ngủ thì nó bị anh ta gọi giật lại :
- Tử Ni !
- J zậy ba ? – nó hét
- Em có bạn trai chưa ? – anh ta chân thành nhìn nó nói
- Vâng thưa ba, chưa ạ ! giờ thì làm ơn cho con ngủ cái !!!!
- Ơ sao em kiu anh bằng ba ? – anh ta nghi hoặc nhìn nó
- Zậy giờ anh có cho tui ngủ ko ? hay mún tui giết anh hả ? – nó làm mặt ngáo ộp hù anh ta
- Okie, em ngủ đi, anh ngắm em đc chứ hả?
- Tuỳ anh, đồ biến thái.
Nó mặc kệ Hoàng Nhân, đôi co vs anh ta chỉ tổ mất thời gian thôi. « Anh cứ ráng sống tốt đến hết ngày hôm nay nhé, ngày mại game sẽ chính thức bắt đầu », nhủ thầm vs chính mình nó nở một nụ cười ngạo mạn.
<3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3
Sáng hôm sau...
Vừa bước vào cửa lớp, nó đã thấy Nguyên Nguyên đứng cười hớn hở trên bục giảng. Mới sáng đã ko thấy nhỏ trong KTX thì ra zậy sớm là để đến đây. Ối mẹ ơi, sao cái kiểu cười quái gở ấy làm nó thấy sợ kinh khủng. Thận trọng tiến lại phía Nguyên Nguyên, nó hỏi :
- Bà nghĩ đc trò nào r` phải ko ?
- Uh, hay lun là đằng khác – Nguyên Nguyên đắc chí cười thành tiếng nói
- Thử nghiệm chưa ?
- Chưa, nhưng mà khả năng thành công cao lắm !
- Trông cậy hết vào bà.
Nói xong nó uể oải bước về chỗ ngồi. Ko biết chuyện j sẽ xảy ra nữa đây. Cầu mong là sẽ ko có tác dụng phụ, nó khiếp mấy cái zụ quậy phá của Nguyên Nguyên cực độ. Lần trước chỉ vì bị ông giám thị rượt đuổi quanh trường tội nhuộm tóc thôi mà Nguyên Nguyên đã cho ổng ăn nguyên xô nước, nằm viện 2 tháng trời vì gãy cổ. Nhỏ mà ra tay thì ác ko ai bằng, cả nó mà còn sợ hãi cơ mà.
Chẳng mấy chốc đã vào 10’ đầu giờ. Lớp nó gần như đã đến đầy đủ, chỉ thiếu một kẻ duy nhất, là ai thì hẳn mọi ng` đều bít r` đấy. Tiếng đế giày nện cồm cộp trên mặt sàn vắng lặng, Hoàng Nhân vội vã chạy đến cửa lớp mà chẳng mảy may nghi ngờ. Cái cửa đc mở toang bằng một lực rất mạnh, theo sau đấy là một chuổi âm thanh vô cùng ồn ào
Ào ...coong...bịch
Đầu tiên là một xô nước đc ưu tiên « giáng trần » trước. Tiếp ngay sau đó một thùng bột năng đc trộn chung vs loại tạp chất j đó mà hôi kinh khủng cũng đáp ngay xuống « tàu sân bay » của anh ta. Và màn cúi cùng còn đẩy sự kịch tính lên đến cực đỉnh khi vật thể cúi cùng rơi xuống chính là số trứng thúi mà Nguyên Nguyên dày công đi kiếm. OMG, phải tả thế nào nhỉ ? Chàng hoàng tử vs nụ cười toả nắng, và những lời nói mật ngọt nay nhanh chóng biến thành tên ăn mày vs vẻ ngoài ko thể nào xấu xí và hôi hám hơn đc nữa. Từ quần áo, tóc tai và đôi dày da mới cóng tất cả đều bị chôn vùi dưới « lớp bột bánh » qá sức tuyệt vời này. Cả lớp vẫn im lặng, chưa ai dám phát ra tràng cười vì đang pận căng mắt ra nhìn nạn nhân. Và đáp trả lại sự mong chờ đó ;à tiếng hét chói tai vang lên làm tất thảy vô cùng ngạc nhiên :
- Ai đã làm Hoàng Nhân của tôi ra nông nổi này hả ?
Chap 7.1
Một cô gái với mái tóc màu hạt dẻ đang đứng cửa lớp. Cô ta ko đẹp, đó là suy nghĩ đầu tiên khi nó thấy cô gái đó. Nhưng đôi mắt màu hổ phách ấy, nó đẹp đến bí ẩn. Hẳn nó làm nên sự khác biệt của cô ta vs những người xung quanh. Cô ta có gì đó ngang tàng, đanh đá nhưng cũng rất mỏng manh, dễ vỡ như bao thiếu nữ 16 khác. Kiên nhẫn nhắc lại câu hỏi một lần nữa, giọng cô ta cao hơn một bậc :
- Ai đã làm trò này hả? Ra mặt đi.
- Cô là ai mà dám vào đây la lối hả ? – Nguyên Nguyên đứng dậy, tiến thẳng về phía cô ta
- Học sinh mới, giờ tôi đủ tư cách để biết ai làm cái trò bỉ ổi này rồi nhỉ ? -cô ta đanh mặt lại nói
- Đây là cách chào đón thành viên mới của lớp 10a9 này. Sao cô cũng mún như thế chứ j ? - Nguyên Nguyên cũng đáp trả lại bằng thái độ hờ hửng ko kém
- Ko dám nhưng...
Cô ta bỏ lửng câu nói, miệng nở một nụ cười quỷ quyệt.
Tiến đến pên Hoàng Nhân cô ta lượm cái xô còn vương ít bột năng lên, đôi mắt trở nên mờ đục. Và...
BỤP...COONG....COONG
Cô ta thẳng tay hất mạnh số bột còn sót lại về phía mục tiêu mà mình đã định sẵn là Nguyên Nguyên. Nhưng cô ta đã đi sai một nước cờ, cái nước cờ mà đáng ra cô đã chiếu tướng đc con vua. Đúng vậy kẻ hứng chịu toàn bộ số bột đó là Hàn Phong, cậu đã lường trước mọi việc. Ném ánh mắt bực tức về phía Hàn Phong cô ta gắt :
- Sem-pai em nghĩ anh ko cần phải làm thế đâu.
- Cô im đi – giọng Hàn Phong cất lên, xung quanh ng` cậu hàn khí ngày càng tăng.
- Sem-pai... – cô ta ngập ngừng nói
- Cô điếc à ? Hay muốn tôi mạnh tay hơn thì mới ngậm cái miệng chết tiệt đó lại ?
Trông lúc này Hàn Phong thật đáng sợ, nó chưa bao h thấy cái tên oan gia đó vô tình đến mức đó cả. Quay sang Nguyên Nguyên nó thấy nhỏ cũng đang thẫn thờ và ngơ ngác như một đứa ngố, ko hơn ko kém. Chắc nhỏ cũng thấy bất ngờ vs thái dộ này của Hàn Phong. Chợt Hoàng Nhân nói :
- Nguyên Nguyên em chơi ác thật đấy. Thôi anh đi thay đồ đây – anh ta quay sang cô gái có đôi mắt màu hổ phách – tôi nghĩ cô bay sang đây đâu phải là để quản lí tôi ?
- Vâng – cô ta lãnh đạm trả lời, trong giọng nói ấy dường như có chút j đó ko bằng lòng.
- Baby Tử Di, anh đi nhá ? – anh ta nhìn nó nói, đã vậy còn tặng nó thêm cái nháy mắt nữa chứ
- Biến đi cho đẹp trời, đồ biến thái.
Nó hét ầm lên khi thấy bóng ánh ta đã biến mất sau cánh cửa. Theo sau là cô gái ấy, họ là j của nhau nhỉ ?
<3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3
- Tại sao cô lại sang đây ? – chàng trai vs mái tóc màu vàng cam lên tiếng
- Chú bảo em sang đây. – cô gái nhỏ nhẹ cất tiếng
- Ngọc Diệp đâu ? Chả phải cô và con bé ấy dính nhau như sam à ?
- Nó sang sau...cùng với Minh Duy.
- Thằng nhóc ấy cũng sang đây sao ? Cô biết lí do chứ ?
- Em ko bít.
- Biến đi.
Hờ hửng buông câu nói ấy xong. Hoàng Nhân quay ng` bước thẳng đến nhà vệ sinh thay đồ. Thật khó chịu mà, anh chưa bao giờ dính phải mấy thứ hôi thối này cả. Nhưng việc khiến anh khó chịu hơn cả là thằng nhóc Minh Duy ấy. Đó là một thằng nhóc bất trị, nóng nảy. Dù là anh em họ nhưng ko ít lần anh phải sử dụng bạo lực vs thằng nhóc ấy chỉ vì cái tính nóng nảy và cộc cằn của nó. Thở hắt ra, anh thấy một tương lai đen tối đang chờ mình phía trước.
<3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3
- Con nhỏ nhìn thấy mà gét, xấu mà khoái tỏ ra nguy hiểm.
Nó lắc đầu ngao ngán vs cái điệp khúc “ xấu mà khoái tỏ ra nguy hiểm” Nguyên Nguyên. Từ lúc Hàn Phong, biến thái và cô gái có đôi mắt màu hổ phách màu hổ phách rời đi thì cũng là lúc Nguyên Nguyên lên “cơn”. Nó đang thắc mắc tại sao tên Hàn Phong đáng ghét ko lôi nhỏ đi lun cho rồi, để nhỏ ở lại làm chi cho khổ đời nó chứ?
- Sao pà ko đi theo tên oan gia đó đi hả?
- Hàn Phong ko chịu, cậu ấy bảo tui cứ ở lại lớp học đi.
- Xì, tên đó chắc đi cua gái nên ko cho pà đi theo chứ j?
- Đừng có mà nói tầm bậy, tui phang cho một cái bây giờ.
Vừa nói Nguyên Nguyên vừa đưa tay lên dí dí nắm đấm về phía nó làm nó phải tránh vs né mún đứt cả hơi. Nghĩ lại nó thấy thật sự ngưỡng mộ tình yêu của Nguyên Nguyên và tên oan gia đó, họ ở bên nhau đã 4 năm rồi. Niềm tin của Nguyên Nguyên dành cho Hàn Phong rất vững chắc, nó dám cá Vạn Lí Trường Thành cũng ko bằng cái niềm tin vĩ đại của Nguyên Nguyên đâu.
- Ê mà con nhỏ đó vs Hàn Phong là sao hả pà? Tui thấy hình như là họ bít nhau. – nó cau mày nhìn Nguyên Nguyên nói
- Tui ko bít, tui chưa nghe Hàn Phong nói về con nhỏ đó. – Nguyên Nguyên cũng ko thua j nó, mặt nhăn như khỉ trả lời.
- Kìa tên đó vào kìa, hỏi đi.
Nó la lên khi thấy Hàn Phong vào lớp. Mặt cậu ta vẫn thế, chả thấy có j gọi là yêu thương hiện hữu trên khuôn mặt đó cả. Nhanh chóng bước về chỗ ngồi, Nguyên Nguyên quay sang hỏi Hàn Phong:
- Cậu xong rồi chứ?
- Ừm.
- Con nhỏ đó là ai vậy? – Nguyên Nguyên thắc mắc hỏi
- Con gái của đối tác. – Hàn Phong lãnh đạm cất lời
- Cậu quen bít con nhỏ đó hả?
- Chỉ là cô ta độc thoại một mình thôi.
Nguyên Nguyên im lặng. Nhỏ bít khi Hàn Phong đã nói như zậy r` thì nhỏ nên dừng lại ở đấy, cậu ấy ko thích những kẻ nhiều lời. Nếu cô ta là con gái đối tác thì có cần phải tỏ ra là quen bít Hàn Phong trong khi 5 lần 7 lượt bị cậu ấy lơ ko chứ? Mà cô ta và cái tên Hoàng Nhân có quan hệ j mà anh ta nói rằng cô ta “bay sang đây đâu phải là để quản lí” chứ? Đúng là phiền phức mà, quan hệ của họ hẳn là những cuộn len rối, rối rất rối vs nhỏ.
Chợt cô chủ nhiệm bước vào lớp, sắc mặt của cô hình như tươi hơn mọi ngày thì phải. Nở một nụ cười tươi như đười ươi, cô dõng dạc nói:
- Vì lớp ta trong tương lai sẽ có thêm ba người chuyển vào nên nhà trường buộc phải chuyển ba em đi.
Tiếng cô vừa dứt, tiếng xì xào lại nổi lên. Chúng nó lo lắng vì ko bít mình có bị chuyển hay ko, chúng nó bàn tán vì ko bít ba hs mới quyền lực cỡ nào mà nhà trường lại thẳng tay tống thành viên lớp nó đi một cách dễ dàng như vậy (Nói thêm là trường nó rất khó khăn trong việc chuyển lớp hay nhận hs mới). Gõ thước xuống bàn để lấy lại trật tự, cô bắt đầu tuôn ra một tràng để “trấn an dư luận”
- Phan Linh, Trương Tuyền và Minh Đức các em xuống phòng hiệu trưởng để đc bàn gaio về lớp mới.
Lớp nó ồ lên một tiếng rõ to khi nghe ba cái tên đc xướng lên. Tụi này cũng thuộc con nhà quyền quý mà lại bị tống đi nhanh như thế hẳn là quyền lực của những nhân vật kia đang đc tăng theo từng bậc bắt đầu từ con số n rồi.
- Ba học sinh mới ấy sẽ tới đây học vào ngày mai, cô mong các em ko bắt nạt ma mới. Và cô chắc chắn một điều là họ sẽ là những nhân vật khiến ngôi trường của chúng ta điên đảo đấy.
Lần này thì lớp nó hét ầm lên. Kèm theo đấy là tiếng huýt sáo đầy thích thú, tiếng bước chân đập rầm rầm dưới hộp bàn và hàng loạt cây bút bay thẳng về phía bục giảng vì chủ của chúng nó đã mất tự chủ mà quăng nó đi mất. Biết mình sẽ chẳng sống nổi với cái lớp trong tình trạng nguy cấp , cô bước nhanh ra khỏi lớp vs ánh mắt thích thú.
Chap 7.2
Tiếng đế dày nện cồm cộp trên hành lang vắng vẻ, bốn cái bóng dưới nắng ban mai trở nên xiêu vẹo đến kì dị. Đi đầu là một người phụ nữ trung niên, nom bà thật phúc hậu. Đi sau là ba học sinh mới, một trai và hai gái. Tên con trai đi đằng sau người phụ nữ trung niên, dáng vẻ hơi khó chịu nhưng không vì thế mà dáng điệu cao quý biến mất. Nhanh nhẹn tiếp bước tên con trai đó là hai người con gái, họ giống nhau đến kì lạ, từ dáng vẻ cho đến tướng đi. Họ giống nhau như một hình bóng phản chiếu vậy đến nỗi khiến người ta xém chút thì giật mình. Đẩy gọng kính trễ dưới mắt lên, cô hiệu trưởng từ tốn nói:
- Đây là lớp các em, hãy ngồi ở chỗ nào mà các em thích.
- Vâng, chúc cô một một ngày tốt lành.
Ngọc Hân và Ngọc Diệp vui vẻ đồng thanh đáp làm cô hiệu trưởng mém nhảy giật lên vì volume của họ. Trả cho họ một nụ cười hiền hậu cô hiệu trưởng quay gót bước đi. Thấy bóng cô đã khuất đã khuất sau hành lang Ngọc Hân mới lên tiếng:
- Sem-pai ít nhất anh cũng phải cảm ơn cô ấy chứ? Anh sẽ phải học hỏi cô ấy nhiều đấy.
- Đúng đấy sem-pai – Ngọc Diệp cũng chêm vào hùa theo.
- Mấy nhóc phiền qá.
Tên con trai gắt lên. Con gái đúng là phiền phức mà, hắn ghét phiền phức vì căn bản là hắn chẳng đủ kiên nhẫn để nghe họ « tự sướng ». Nhìn quanh phòng học, hắn cười nhẹ ra vẻ hài lòng. Gia đình hắn dốc sức đầu tư vào cái học viện này quả là ko uổng công mà, giờ thì cái học viện Tinh Anh này đã nổi như cồn ở Việt Nam ko chỉ về chất lượng học tập mà còn về vẻ hiện đại, luôn bắt kịp xu hướng học tập hiện nay.
Ở góc lớp cửa sổ quên chưa đc kéo lại, gió cứ thế thản nhiên lùa hất tung mấy cái rèm cửa lên. Hắn tỏ vẻ thích thú tiến lại chỗ đó mà chẳng thèm đếm xỉa j đến cái sơ đồ được gắn chình ình ở góc lớp. Thấy vậy Ngọc Diệp nhỏ nhẹ nói :
- Chỗ đó có người rồi mà sem-pai, anh ngồi ở đây đi – Ngọc Diệp chỉ sang cái ghế kế bên mình
- Sem-pai anh ko nghe Diệp nói j hả ?
Ngọc Hân bực bội hét ầm lên khi thấy hắn chẳng thèm nghe lời Ngọc Diệp nói. Mặc kệ tiếng hét đe doạ của Ngọc Hân và ánh mắt dịu dàng của Ngọc Diệp, hắn hờ hững hướng ánh mắt ra bên ngoài cửa sổ để ngắm « sông núi hữu tình »
<3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3
Tử Ni vui vẻ bước vào lớp với Nguyên Nguyên. Nãy giờ trên đường từ KTX sang trường nó đã cười nắc nẻ bởi câu chuyện mà Nguyên Nguyên kể, nói sao nhỉ ? Nguyên Nguyên hẳn là có máu nghệ sĩ hài trong ng`, bằng chứng là chỉ cần nhỏ mở miệng kể chuyện thì dù đó là một câu chuyện bùn thật bùn nhưng vẫn khiến nó cười sặc sụa đấy thôi. Chợt nụ cười tắt ngấm trên khuôn mặt nó, thay vào đó là vẻ ngạc nhiên tột độ. Thấy vậy Nguyên Nguyên hỏi :
- Sao vậy ?
- Nhìn kìa.
Đưa tay chỉ về hướng bàn mình, nó khó chịu ra mặt. Nghĩ sao mà một tên con trai lạ hoắc lại chui vào lớp nó đã vậy mà còn nằm ngon lành trên bàn nó ngủ nữa. Hậm hực tiến lại chỗ ngồi, nó cố gắng kìm chế cảm xúc lại rồi nhẹ nhàng nói :
- Bạn gì ơi, đây là chỗ của mình mà.
- Biến đi - kẻ lạ hằm hè nói mà chẳng thèm ngước mặt lên nhìn nó, kiên nhẫn nó lập lại lần nữa.
- Hình như có hiểu nhầm rồi, đây là chỗ của mình.
Nó cố tình nhấn mạnh câu cúi cùng nhằm bắt hắn ngẩng mặt lên. Bây h thì tên con trai ấy cũng ngước mặt lên, ánh mắt của hắn rất tức giận. Nhưng...hắn rất đẹp trai, rất handsome khiến nó ngẩn tò te trong mấy giây lun.
- Tôi nhắc lại lần nữa, biến đi.
Xoảng, tiếng kính vỡ tan nát trong tưởng tượng của nó. Ối vậy mà mấy phút trước nó cứ nghĩ hắn là một bạch mã hoàng tử dịu dàng, lịch thiệp đấy. Bực mình nó gắt lại :
- Tui nói đây là chỗ của tôi, cậu tránh ra đi.
Hắn nhìn nó trân trân, ánh mắt hắn vằn lên từng tia đỏ thẫm. Rõ ràng là hắn đang rất tức giận mà, nó xui rồi chọc đúng ổ kiến lửa mới ghê chứ. Ém sự sợ hãi xuống, nó hiên ngang nhìn lại hắn. Chợt cô gái tóc màu hạt dẻ xuất hiện, ánh mắt dịu dàng tiến lại phía nó :
- Bạn ơi cho mình xin lỗi nhé ? Bạn cho bạn đó ngồi đây đi.
Nó há hốc nhìn cô gái trước mặt. What ? hôm qua cô ta rất hung dữ cơ mà sao hôm nay lại dịu dàng nhanh như vậy chứ ? Thấy nó cứ chăm chăm mình mà ko thèm trả lời, cô ta đành lắc lắc tay nó nói :
- Đc ko hả bạn ?
- Hả ?
Nó buông ra một từ hết sức ngớ ngẩn r` lại thừ mặt ra. Đột nhiên Nguyên Nguyên từ đâu xông tới hét ầm lên :
- Con kia rốt cuộc giờ mới chịu xuất hiện, mày gan lắm mà !
- Hả ? - giờ thì cô gái ấy cũng ngệt mặt ra như nó, ko hỉu j cả.
Nguyên Nguyên đang định giơ tay tặng cô gái ấy một bạt tai thì tiếng hét chói tai hôm qua lại đc dịp vang lên, gây náo động một góc phòng.
- Cô dám đánh em tôi thì tôi sẽ giết chết cô đấy.
Mọi ng` cùng hướng mắt về phía góc lớp. Họ há hốc mồm kinh ngạc, vẫn là cô gái tóc màu hạt dẻ ấy nhưng tính cách thì khác hẳn. Nó bị sốc đến nỗi miệng giật giật liên hồi, Nguyên Nguyên còn tệ hơn nhỏ quên lun cả việc ngậm miệng lại. Bỗng giọng nói của hắn vang lên như một làn gió thổi bay ko khí im lặng này :
- Lần đầu thấy chị em song sinh à ?
Hắn vừa dứt lời thì tiếng ồ, à cũng chầm chậm vang lên. Hẳn nếu hắn chứng kiến cảnh hôm qua thì chắc cũng sẽ ngạc nhiên như mọi ng` thôi. Mới hôm qua còn cáu gắt mà hôm nay đã dịu dàng thì ai ko ngạc nhiên chứ, mà đó còn chưa nói là mọi ng` ko hề bít là cô gái ấy có em song sinh đấy.
- Người tôi muốn đánh là cô, ko phải cô ta – Nguyên Nguyên bây h mới chịu ngậm miệng lại rồi thách thức nói
- Cô có đủ bản lĩnh để đánh tôi à ? – Ngọc Hân mỉa mai nói
- Ko thử sao bít ?
Ko bít từ lúc nào Nguyên Nguyên đã đứng trước mặt Ngọc Hân, vung tay tát mạnh vào khuôn mặt bầu bĩnh ấy. Ko khí lần nữa lại ngừng hoạt động, mọi ánh mắt đều hướng đến hai nhân vật chính. Cũng vừa lúc đó, Hàn Phong và tên biến thái cùng bước vào, anh ta tươi cười nhìn nó nói :
- Baby Tử Ni anh tới r` đây !
Nhận thấy bầu ko khí bất thường, anh ta dừng hẳn việc chào hỏi nó và quan sát xung quanh. Thấy 5 ngón tay của Nguyên Nguyên vẫn còn in hẳn trên mặt Ngọc Hân, ánh mắt anh ta có j đó hơi khó chịu.
- Lại gây chuyện nữa à ? Sao mấy đứa trẻ con vậy hả ?
- Xì, anh thì bít j ? – Nguyên Nguyên bĩu môi nói, thái độ bình thản như chẳng có việc j xảy ra
- Cậu có sao ko ? – Hàn Phong ân cần tiến tới hỏi thăm Nguyên Nguyên
- Tớ ko sao – mỉm cười vui vẻ với Hàn Phong, ánh mắt nhỏ thể hiện sự hạnh phúc vô bờ
- Em mới là ng` bị đánh mà sem-pai hỏi thăm nó là sao ?
Bực tức nhìn Hàn Phong, cô ta khó chịu nói. Là anh em họ với nhau mà anh ấy lại đối xử với cô như vậy chẳng phải rất qá đáng sao ? Nhưng đáp lại sự giận dữ của cô chỉ là câu nói hờ hững phát ra từ miệng Hàn Phong :
- Im đi, cô ko có quyền nói đâu.
Cô ta cứng họng, chỉ còn bít nhìn chăm chăm cậu. Bỗng Ngọc Diệp tiến tới, cô ta cũng xoa xoa bên má phải. Nó chợt nhận ra rằng chị em sinh đôi rất kì lạ, một ng` đau thì ng` kia cũng đau. Tự nhiên nó thấy sót cho cô gái đó. Tên biến thái ko bít từ đâu nhảy ra khoác vai nó nói :
- Tối qua anh rất nhớ em đấy.
- Điên à ? – đưa đôi mắt khinh bỉ nhìn anh ta, rồi hất mạnh cánh tay đang ngang nhiên chiếm giữ vai nó
- Em ko tin hả ? Em làm anh bùn quá.
Vừa nói anh ta vừa lấy khăn ra chấm chấm nước mắt, nó mỉm cười ma mãnh nói :
- Thôi đi anh ơi, cái chai thuốc nhỏ mắt nó nằm chình ình kia kìa.
Bít mình bị lộ anh ta đành ngậm ngùi cất « dụng cụ diễn xuất » vào. Đang định tiến vào chỗ ngồi thì anh ta khựng lại, miệng mấp máy nói :
- Minh Duy, tới khi nào đấy ?
Tên con trai đang nằm trên bàn nó ko ngẩng mặt lên nhưng miệng vẫn nói đều đều :
- Hôm qua, có việc j à ?
- Có chứ, sao ko bảo anh đến rước hả ?
- Em ko cần.
Anh ta im lặng ko thèm nói j nữa. Cũng phải có cạy miệng hắn thêm nữa thì cũng là những câu trả lời cứng nhắc mang tính bắt buộc của hắn mà thôi. Quăng cái cặp vào hộc bàn xong anh ta ung dung ngồi xuống, miệng huýt sáo nghe vô cùng vui tai. Chợt nhận ra nãy giờ thấy nó ko vào chỗ anh ta hỏi :
- Về chỗ đi baby Tử Ni.
- Sao vào được ? – nó nhướn mày nhìn hắn
- Ah, thằng đó bướng bỉnh lắm hay em ngồi đằng sau anh đi.
- Ko thích, chỗ đó tốn hết bao nhiêu mồ hôi, nước bọt tôi mới dành đc, có chết cũng ko đi – nó cương quyết nói.
- Anh pó tay.com rồi, em thương lượng với thằng nhóc ấy đi.
Hoàng Nhân nói với giọng bất lực. Nó thở dài, ko pít anh ta và 3 hs mới có quan hệ thế nào nhưng mà nó đúc kết đc một suy nghĩ cực kì tinh tuý. Đó là những ng` có quan hệ với anh ta đều là những kẻ ko bình thường, ng` nào cũng quái dị cả. Ngao ngán lắc đầu lần thứ n nó tiến về phía chỗ ngồi của mình, cái chỗ đã bị tên kia chiếm mất. Hạ giọng xuống, nó nói ngọt ngào nhất có thể :
- Bạn ơi mình nói rồi, bạn trả chỗ cho mình điiiiiiiiii !
1s...
2s...
3s...
Đáp lại câu nói ngọt hơn cả kẹo bông gòn của nó là tiếng thở nhịp nhàng của hắn. Hắn đang ngủ ư ? Hắn có bị j ko zậy ? Nó còn đang nói chuyện vs hắn mà hắn dám ngủ ư ? Nó đang tự hỏi tại sao thế giới này lại có thể tồn tại một ng` vô tâm như hắn chứ. Ko nhịn được nữa nó lắc mạnh vai hắn, miệng hét maximum vào tai tên trước mặt :
- Cái tên đáng ghét kia, trả chỗ lại cho tôi !!!!!!!!!!
Gió kiêu hãnh, gió ngang tàng và gió vô tâm. Gió phiêu du khắp nơi, mang theo mình nhìu mối tình riêng lẻ. Lần đầu tiên gió chia sẻ cuộc phiêu ấy vs bồ công anh. Nhưng cũng rất nhanh chóng, thân hình mảnh dẻ của bồ công anh lại bị gió đẩy về vs đất - kẻ luôn tận tuỵ một lòng vs bồ công anh. Rồi một ngày gió vô tình lại “đứng hình” trước nắng, nàng vàng rụm, hơi gắt gỏng nhưng cũng rất ấm áp.
Liệu gió vô tình có bỏ rơi nắng mà phiêu một mình như đã làm vs nàng bồ công anh dịu dàng?
Gió có chịu vứt đi sự kiêu hãnh của riêng mình mà chiến đấu công bằng vs mưa?
Nắng ơi, nàng sẽ thế nào khi đứng trước hai kẻ mà nàng cho là quan trọng nhất đời? Một mất một còn chăng?
Chap 8.1
Dùng hết sức bình sinh, nó liều mạng lay hắn dậy. Nó nhất quyết sẽ ko nhường lại chỗ này cho hắn, đây là cái chỗ mà nó phải hy sinh bao nhiêu mồ hôi, nước bọt mới dành đc lẽ nào lại dâng lên cho hắn một cách dễ dàng như vậy ? Chưa kể đây là chỗ « làm ăn » vô cùng thuận lợi của nó, nào là quay bài, nào là đọc truyện và còn ngắm mấy anh zai tập bóng rổ cực cool rất dễ dàng nữa chứ. Cứ nghĩ đến đó máu lại dồn đến não làm quyết tâm đòi lại chỗ ngày càng đc nâng cao.
Từ xa, Ngọc Hân và Ngọc Diệp mặt tái mét nhìn nó. Ko hẳn là họ sợ mà còn là ngạc nhiên nữa. Minh Duy từ xưa đến giờ đã đặt ra hai nguyên tắc mà bất cứ ai cũng phải tuân theo. Đó là :
1.Ko bao giờ đc phá đám giấc ngủ của hắn.
2. Đừng bao giờ chọc cho hắn điên lên.
Giờ đây thấy cảnh tượng trước mặt, ý nghĩ duy nhất đang chạy trong đầu họ là « Nếu con nhỏ ngu ngốc kia ko dừng lại mọi chuyện ở đây thì án mạng chắc chắn sẽ xảy ra ».
Chưa kịp hét lên cảnh báo cho nó thì Ngọc Hân và Ngọc Diệp đã á khẩu khi thấy hắn từ từ đứng dậy. Đôi mắt màu đen sẫm dần trở nên âm u, khuôn mặt sắc trắng giờ đang chầm chậm chuyển sang màu đỏ nguy hiểm.
Nó bỏ tay ra khỏi ng` hắn, sợ hãi lùi về sau hai bước, nó khấn « God ơi cứu con lần này đi con hứa sẽ tu tâm dưỡng tính mà, huhu »
God ko linh, đúng là chẳng còn linh nữa. Cánh tay đang nắm chặt của hắn đang dần buông ra, nụ cười nửa miệng của hắn trông chẳng còn đáng yêu khi xuất hiện nữa. Nó nhắm tịt mặt, hai răng va vào nhau, mồ hôi thì túa ra như tắm. Nó chưa muốn chết đâu, đời nó còn đẹp lắm cơ mà ? Sợ hãi nó lắp bắp nói :
- Bạn j ơi...có chiện...j từ từ nói đc ko ?
Hắn nhìn nó, mặt trở nên vô cùng khó coi.
- Hôm nay cô chết chắc.
Buông câu đe doạ ngàn cân ấy xong, hắn chụp lấy bàn tay đang bấu chặt của nó lôi đi trong sự ngỡ ngàng của mọi người. Nỗi sợ đã lên đến tận cùng nó vừa khóc vừa mếu máo nói :
- Tớ bít tớ sai rồi bạn j j đó ơi, tha cho tớ đi mà huhu.
- Cô ko nín là tôi quăng cô xuống đó đấy.
Vừa đe doạ hắn vừa nhướn mày về phía cánh cửa sổ còn đang mở tung. Lần này thì nó ko dám khóc nữa, chỉ bít cắn môi thật chặt để ko phát ra những tiếng nấc. Đưa đôi mắt đẫm lệ nhìn hắn, nó khao khát rằng hắn hãy buông tha cho nó rồi nó sẽ tự nguyện dâng cho hắn cái « mặt tiền » quý giá của nó cho hắn mà ko một lời oán than. Vậy mà hắn chẳng thèm đếm xỉa j đến đôi mắt của nó, chỉ bít ra sức lôi mạnh nó đi.
Chợt Hoàng Nhân ko bít nhảy từ đâu ra, khó chịu nhìn hắn. Anh ko bít từ bao giờ mà mình có thói bao đồng nữa. Có lẽ là mục đích xuất phát từ tình cảm anh dành cho nó, hoặc có thể là anh chỉ ko mún « món đồ chơi » thú vị của mình bị hắn lấy đi một cách tự tiện như vậy. Anh lạnh lùng lên tiếng :
- Buông Tử Ni ra, em ko có quyền lôi người khác đi như thế đâu.
- Tôi nói có thì sao ? – hắn nhìn anh, vẻ mặt đầy sự thách thức
- Quyền j ? Em nói thử xem nào. – Anh hất hàm nói
- Quyền này này.
Hắn vừa nói xong thì cũng là lúc khuôn mặt của Hoàng Nhân lãnh trọn một cú đấm. Cú đấm chắc chắn là ko nhẹ bởi vì nó thấy rằng máu đang trào dần từ khoé môi của anh ta.
- Anh ko sao chứ ? - nó lo lắng hỏi
- Uh, anh ko sao ! – anh ta mỉm cười nhìn nó nói, tự nhiên nó lại thấy xót khi thấy nụ cười ấy
- Chả phải tôi bảo cô ngậm miệng lại hay sao, đi.
Đột nhiên hắn quay sang gắt nó. Rõ là đồ vô duyên, nó mún nói j là quyền « tự do ngôn luận » của nó, hắn có phải nhà nước đâu mà bắt nó im ? Hậm hực nhìn hắn, nó phụng phịu bước theo cái bóng to lớn trước mặt.
Thấy Tử Ni bị hắn lôi đi Nguyên Nguyên lo lắng đứng dậy định đuổi theo thì bị Hàn Phong ngăn lại. Đưa đôi mắt khó hiểu nhìn Hàn Phong, nhỏ gấp gáp nói :
- Hàn Phong, buông tớ ra cậu ko thấy Tử Ni bị tên kia bắt nạt hả ?
- Cậu ngồi xuống đi, chẳng có chuyện gì xảy ra đâu. – Hàn Phong chậm rãi giải thích
- Thật ko ?
- Thật
Nguyên Nguyên ngồi xuống, nhỏ ko nói j nữa. Nếu là Hàn Phong nói thì nhỏ thật sự sẽ an tâm hơn nhiều, nhưng mà nếu như hắn ko làm j Tử Ni thật thì sao lại làm ra vẻ quan trọng như vậy chứ ? Đúng là quái dị mà, Nguyên Nguyên ngao ngán lắc đầu quay đi.
<3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3
Băng qua dãy hành lang vắng bóng « quản sinh » với tiêu chí Nhanh – gọn – lẹ, hắn làm nó suýt thì té dập mặt vì thái độ gấp gáp bất thường đó. Thô bạo lôi nó xuống cầu thang, hắn nhăm nhe về phía nhà xe thẳng tiến.
Nó hốt hoảng nhìn hắn. OMG ko phải hắn định chở nó ra ngoại ô rồi dở trò đồi bại vs nó chứ? Mà ko có khi hắn mang nó ra hoang mạc Sa-ha-ra quăng ở đấy cho chết dần chết mòn rồi lại lái máy bay tới nhử nó bằng chai nước khoáng Lavie cũng nên. Tiu nghỉu với những ý nghĩ trong đầu, nó nặng nề bước đi. Bỗng nhiên hắn lên tiếng :
- Cô đừng có ở đó mà suy diễn nữa, vào nhanh đi.
- Vào đâu cơ ?
Nó ngơ ngác hỏi hắn. Hắn có bị điên ko vậy ? Tự nhiên lôi nó ra nhà xe rồi bảo nó vào, vào đâu cơ chứ ? Một bên là chiếc Ferali màu xanh dương tuyệt đẹp, một bên là chiếc xe đạp nhìn cà tàng kinh khủng. Rốt cuộc là phải đến cái xe nào ?
- Nè cô có bị cái j ko vậy ? Bộ cô mún đi cái xe đạp si-cà-que kia ah ? – hắn nhún vai nói
- Ko, ko có.
Nó hoảng sợ trả lời. Đường đường là con cháu của một gia đình danh giá, nghĩ sao mà kêu nó leo lên cái xe đạp cà tàng kia chạy ? Trừ khi là nó mún bị mẹ đập cho một trận vì tội « ngu » mà thôi. Sợ hãi mở cửa xe bước vào, nó cảnh giác hỏi :
- Cậu ko định giết tớ đấy chứ ?
- Cô tỉnh nhở ? Tôi mún giết cô thì làm ngay bây giờ rồi chẳng rảnh để cô ngồi lảm nhảm thế này đâu.
Hắn nhìn nó rồi gắt lên. Kể cũng phải nếu hắn mún làm j nó thì làm rồi mắc j lôi nó xuống đây mới xử. Nhưng mà...hắn định đưa nó đi đâu chứ ? Ko phải là hành hạ tinh thần nó chứ ? OMG cái j chứ hành hạ tinh thần thì nó ko thấu đâu. Mếu máo nhìn hắn nó nói :
- Cậu sẽ ko làm j tớ phải ko ?
- Sao cô bít ?
Nhếch môi cười đểu hắn nổ máy. Chiếc xe lao ra bên ngoài, bỏ lại cái học viện bùn tẻ phía sau.
trang 7
Labels:
Truyen Tinh Yeu
Subscribe to:
Post Comments (Atom)
Popular Posts
-
Việc gõ tiếng Việt trên các điện thoại sử dụng hệ điều hành Android là rất cần thiết vì đây là hệ điều hành thông minh. Bộ gõ tiếng Việt ...
-
Game mobi army 218 - game mobile Bạn là người tôn sùng và kính ngưỡng game Gunbound nhưng thời buổi công nghệ hiện nay có rất nhiều game bắn...
-
Không phải mỏi tay đổi nguyên liệu nữa *. Không phải ngồi đếm đã đổi được bao nhiều liệu nữa *. Công việc mà bạn phải làm là: *. Chọn nguyên...
-
Download Game BOOM tiếng Việt sản xuất bởi MicroGame đã crack, chơi miễn phí, không kích hoạt. Thông tin game: Tên game: BOOM Nhà sản xuất:...
-
Mẫu 1: ------------------------------ Dung yen ! Gio tay len ! ,________________. %!!!!_ '''_,====' /_"_/-...
-
Tên game: Vũ điệu Samba Thể loại : Game Android Ảnh: Nội dung: Hawaii là một quần đảo xinh đẹp, tụ hội rất nhiều du khách cùng với những...
-
Thể loại: Game "Người lớn", Sexy Game 18+ Độ phân giải tương thích: 128x128, 128x160, 176x208, 176x220, 240x320, 320x240, 360x640,...
-
Một người đàn ông với một cuộc chiến của anh ta…. Bạn là một người lính biệt động chiến đấu trên ti...
-
Thưởng thức mô phỏng tội phạm nhất nhập vai 3D bao giờ trên điện thoại thông minh ! Gangstar : Miami xác minh có một cảm giác ...
-
Trong Тank Fury 3D bạn có thể tham gia vào trận chiến sử trong chiến tranh thế giới II với người những chơi khác trên thế giới. Kho vũ khí ...

No comments:
Post a Comment