WAP 1.2.1 also includes a number of smaller adjustments that take away ... We view WAP NG as the standard that initial 3G handsets will use, and lots of work ...
Showing posts with label Truyen Tinh Yeu. Show all posts
Showing posts with label Truyen Tinh Yeu. Show all posts
Em yêu anh nhưng em sẽ cố quên anh để tìm một bến đỗ yên bình hơn.
Tôi thích bài hát “Khóc một giấc mơ” và đôi khi tự hỏi lòng có lúc nào chính mình lại trở thành “người thứ ba” trong bài hát buồn kia. Nhưng điều đó lại trở thành sự thật, chỉ khác một điều rằng tôi không phải là người thứ ba của anh mà là người thứ n, mà cũng có thể là n ± 1 của anh.
Tôi tình cờ quen anh, hay nói đúng hơn là số phận đã khéo an bày cho hai chúng tôi gặp nhau, để anh nhẹ nhàng bước vào đời tôi, vẽ lên cho tôi những ước mơ về tương lai hạnh phúc. Anh là người đàn ông thành đạt, từng trải, hiểu đời và nhiệt tình. Anh là thần tượng, là mẫu đàn ông mơ ước của biết bao cô gái, trong đó có tôi. Dù anh đã một lần vấp ngã trong hôn nhân, tôi không biết lý do của sự đổ vỡ ấy và cũng chẳng cần biết để làm gì nhưng tôi tin người con gái nào có được anh thì sẽ có một cuộc sống hạnh phúc.
Lúc mới gặp tôi, anh trong tình trạng đã ngà ngà say và tất nhiên chẳng có một chúc ấn tượng gì với tôi. Nhưng khi gặp gỡ và tiếp xúc với anh, với những người bạn và những người thân trong gia đình anh thì tôi mới thật sự cảm phục con người ấy. Không biết từ lúc nào tôi đã yêu anh. Anh không giống như những người đàn ông khác, có lẽ vì chán đời, chán người và vì hai đứa con mà anh cố gắng sống. Ban ngày anh làm việc nghiêm túc và bận rộn nhưng đêm về anh lại tập hợp chúng tôi lại để ăn uống, hát hò… Tất nhiên, đó sẽ là chuyện xả street bình thường nếu như nó không là những cuộc vui “chào ngày mới” và tàn cuộc thì anh lại thui thủi về nhà một mình với căn hộ lạnh lẽo ấy.
Em biết sẽ có một ngày anh sẽ quay về bên en nhưng em không còn yêu anh (Ảnh minh họa)
Sẽ không buồn, chẳng vui và sẽ chẳng có những dòng chữ này nếu anh không đưa tôi về tận phòng trọ vào những lần tàn cuộc vui ấy. Anh nhiệt tình, thật lòng và cũng chẳng đòi hỏi gì ở tôi. Có lẽ vì lý do này mà tôi đã yêu anh. Anh nói có rất nhiều người con gái thích anh nhưng anh không quan tâm tới họ và tôi mới là người đặc biệt. Vậy mà sự thật giờ đây thì lại khác, tôi trong mắt anh cũng giống như, thậm chí thua kém những người con gái đang bên cạnh anh. Tôi là tôi, tôi có lòng tự trọng của riêng mình, sẵn sàng phản bác hay thẳng thắn phơi bày suy nghĩ của mình, đúng là đúng, sai là sai. Không giống những người con gái kia, để đạt được cái gì đó mà sẵn sàng quỳ lụy, níu kéo anh. Có lẽ vì điều đó mà khoảng cách giữa anh và tôi ngày một lớn.
Khi tôi cảm nhận được với anh, tôi chỉ là một trong đám đông người ấy, chẳng có gì khác thì tôi đã chọn con đường từ bỏ.
"Em yêu anh, em có thể hi sinh vì anh, có thể đến bên anh lúc anh cần nhưng em lại chẳng ngọt ngào và giả dối như những cô gái bên cạnh anh. Trả lại anh những ước mơ tương lai hạnh phúc, trả lại anh những ngày sống trong ảo mộng. Chỉ xin anh hãy sống thật hạnh phúc, đừng vì chán đời, đừng vì quá khứ mà đau nữa. Hãy chọn một người thật lòng nhất để đibên cạnh dù người đó chẳng phải là em. Em yêu anh nhưng em sẽ cố quên anh để tìm một bến đỗ yên bình hơn, để một ngày nào đó nói với anh rằng: “Em biết sẽ có một ngày anh sẽ quay về bên en nhưng em không còn yêu anh!".
Giới thiệu nhân vật: Hoàng Như Băng (nó): Tính tình bình thường, ngoại hình chỉ được một cái ấn tượng về chiều cao 1m67 cùng vs thân hình khá cân đối. Thích nghe nhạc, đọc sách của Hoa Học Trò, đọc truyện ngắn của báo Trà sữa cho Tâm hồn. Nhảy hiện đại khá tốt, đàn guitar khá ổn, nhưng hát không hay vì giọng của nó rất mỏng........... Sống vs phương châm "Thích gì làm đó, không bị bắt buộc". Trần Minh Phong: Tính tình khá kì cục, thích tỏ vẻ "ta đây", sống nội tâm, thích nghe nhạc ngoại..... Được nhiều girl thích vì được biết đến vs biệt danh Hotboy đa tài! (1 từ Hotboy là đủ cho các bạn biết anh ấy như thế nào rùi: đẹp trai, nhà giàu, nhìu xiền, tài năng......) Còn nhiều nhân vật nữa..........
* Status (tình trạng truyện: on-going hoặc finished): On-going
* Warning (cảnh báo về nội dung truyện): Không
- Đồ nhà nghèo hôi hám!!! Thứ như mày mà dám làm bạn với con tao à?! – Và quay sang nói với người mẹ - Cô hãy đưa nó biền khỏi tầm mắt của tôi ngay! – Người phụ nữ giận dữ quát và ném cọc tiền vào người mẹ con nó.
…
Sau khi chiếc xe đi mất hút, người mẹ hí hửng nhặt những tờ tiền bay tứ tung, rồi liền gọi cho ông chồng đang tụ tập đánh bài.
- Về ngay! Chúng ta sắp giàu rồi! - Giàu cái gì mà giàu. Đang thua bét nhè ra đây! Ăn đi, ngu quá! - Cứ về đi rồi biết
Người mẹ gác máy. Quay ra đếm số tiền mà mình vừa được nhận. Còn nó, Kỳ Thư, đang chết lặng liếc nhìn mẹ nó với ánh mắt căm hận không thể nói nên lời. Nó chỉ biết rấm rứt khóc thui thủi ở một góc nhà dưới ánh nắng chiều…Nó mong đây chỉ là một giấc mơ, để sáng mai tỉnh dậy được cùng Gia Bảo vui đùa, chơi những trò chơi mà chúng nó hay chơi. Mọi thứ không như nó nghĩ, nó bám chặt lấy song cửa, gọi tên Gia Bảo. Gọi đến khan cả giọng. Nhưng không thấy Gia Bảo trả lời, mà chỉ thấy một người phụ nữ hôm qua bước ra. Bà ta có dáng vẻ của một doanh nhân thành đạt, tướng đi cao sang, quý phái, nhìn nó với ánh mắt khinh khỉnh: - Mày còn đến đây làm gì nữa? Thứ như mày mà đòi chơi với Gia Bảo của tao à!? Nó lặng lẽ quay về, nước mắt đầm đìa trên khuôn mặt nó. Chẳng lẽ Gia Bảo cũng giống như họ, không muốn chơi với nó nữa. Muốn tránh xa nó như những đứa trẻ khác. Hay là vì nó nghèo??? Giờ nó đang ngồi trên chuyến xe đi tới ngôi nhà mới mua ở Gò Vấp mà cha mẹ nó lợi dụng nó dể có được. .
.
.
“Reengggg!!!” – Tiếng chuông đồng hồ phá giấc ngủ của nó. Nó sực tỉnh, nhìn xung quanh, mới biết đó chỉ một cơn ác mộng. Nó nhếch mép cười: - Trò chơi chính thức bắt đầu! Tôi sẽ làm cho mẹ con bà phải hối hận!
Nó mặc vào người bộ đồng phục đã treo sẵn, rồi thoa một chút son phấn. Trông nó lúc này thật gợi cảm. Bộ đồng phục bó sát tôn lên những đường cong quyến rũ của nó. Chợt điện thoại reo: - Em xuống chưa? - Làm gì mà hối thế. Em xuống ngay đây, anh yêu…
Dưới nhà, có sẵn một chiếc Audi đợi nó. Mở cửa xe bước vào, một người đàn ông đứng tuổi đang châm điếu thuốc, nó ngồi bên cạnh âu yếm ông ta. Người đàn ông khoan khoái nói với tài xế - Đến trường Blue Star. Chap 2
Bước vào phòng hiệu trưởng, nó đưa tờ giấy nhập học, với câu đệm: - Ông Tô bảo tôi đến đây (gan quá ><) - Em là gì của ông Tô? (Tô với chẳng chén =]]) - Không cần biết. - Em đi theo tôi
Ông dẫn nó đến trước cửa lớp 11A1, lớp Đặc biệt. Rồi gọi cô chủ nhiệm thì thầm to nhỏ. Không biết nói gì mà cô ta đối xử với nó rất tử tế. Cô ta dắt nó vào lớp và bảo: - Đây là học sinh mới của lớp ta. Cả lớp dường như đổ dồn ánh mắt vào nó. Đám con gái thì có vẻ ganh tỵ với nhan sắc của nó. Còn đám con trai thì cứ xuýt xoa khen nó, không ngoại trừ Minh Quân - một trong ba hotboy nổi tiếng của trường Blue Star.
- Xin chào các bạn, mình tên là Hoàng Kỳ Thư. Mong các bạn giúp đỡ ( gia nai kìa) Nghe nó giới thiệu xong, từ bàn cuối, có một ánh mắt đang dõi theo nó với vẻ nghi ngờ.
- Em ngồi cạnh bạn Minh Quân nha. – Minh Quân hí hứng ra mặt. Còn đám con trai thì có vẻ tiếc rẻ. - Em muốn ngồi ở bàn cuối. Bọn con gái xôn xao: “ Nó là cái thá gì mà đòi ngồi cạnh ba hotboy của chúng ta chứ.”,“ Chỗ đó là của Linh Đan mà” , “ À mà không biết tại sao hôm nay con nhỏ đó nghỉ” Nó mỉm cười khinh khỉnh, rồi hỏi cô giáo: - Cô thấy sao?
Cô ta lưỡng lự một chút rồi hỏi xem hắn có đồng ý không - Sao cũng được!-Gia Bảo lạnh lùng đáp Minh Quân và Thanh Phong hết sức ngạc nhiên. Vì xưa nay hắn nổi tiếng là lạnh lùng không biết cô ta là ai mà Gia Bảo đồng ý ngồi cạnh cô ta. Gia Bảo vốn đã có Linh Đan rồi mà. - Còn Minh Quân và Thanh Phong thì sao? - Em thì OK rồi ^^. Không biết Thanh Phong thế nào - Gia Bảo đã đồng ý thì sao cũng được. - Vậy thì em vào chỗ đi.
Nó bước đi tự tin như người mẫu sải bước trên sàn catwalk. Buổi học bắt đầu. Mặc cho giáo viên hăng hái giảng bài, bọn con gái lo bàn tán về quần áo và mỹ phẩm. Còn lũ con trai thì tranh luận về các mẫu xe chưa được công bố trên thị trường. Riêng Gia Bảo thì nghe ipod, Thanh Phong nghiền ngẫm cuốn sách yêu quý. Còn Minh Quân từ bàn trên quay xuống hỏi thăm nó: - Sao cậu vào được lớp này vậy? - Thì cũng như các người, có người đằng sau hỗ trợ. Nó cười khinh khỉnh.
- Bố mẹ cậu chắc làm lớn lắm nhỉ? - …Linh Đan là ai vậy? - Chắc cậu mới tới nên chưa biết. Cô ta là bạn gái của Gia Bảo…- Minh Quân nói thoáng chút đượm buồn. Nó dường như hiểu ra vấn đề và thầm nghĩ “ Trò chơi này bắt đầu trở nên thú vị rồi đây”
Chap 3:
Mặc dù đang chăm chú nghe Ipod, nhưng tâm trí hắn vẫn đang để vào nó. Cái tên Kỳ Thư sao quá thân thuộc với hắn. Hắn tìm lại ký ức ngày xưa của mình, nhưng hắn không tài nào nhớ được cái tên đó đã từng xuất hiện trong cuộc sống của hắn vào lúc nào. Một dấu hỏi lớn đặt ra trong đầu hắn…
Bộ ba kéo nhau xuống căn tin. Từ khắp các hành lang, học sinh chạy ùa ra hò hét. “ Gia Bảo ơi! Nhìn chúng em đi!!!”, “ Đẹp quá à!!! ♥” ( 2 tác giả chém gió ghê quá)
Minh Quân đưa tay vẫy chào, miệng cười, nhưng thầm rủa “ Con này xấu quá. Con kia dùng hàng giả kìa. Còn mấy con khác thì thật 3 chấm!!!” (Anh này mất dạy)
Thanh Phong nhìn Minh Quân rồi lắc đầu thở dài. Còn hắn, lạnh lùng quay mặt đi mà không thèm ngoái lại nhìn. Phải chăng, hắn đang trốn tránh một ánh mắt nào đó đang dõi theo hắn.
- Cậu đã nghe cái tên Kỳ Thư bao giờ chưa? – Gia Bảo bất ngờ hỏi Thanh Phong
- Chắc con nhỏ đấy cũng nằm trong bộ sưu tập của Minh Quân thôi…
- Vậy thì đã tốt!– Minh Quân ngao ngán.
*
*
*
- Chỗ này có ai ngồi không?
Bỗng một giọng nói cắt ngang cuộc nói chuyện của ba người. Gia Bảo lạnh lùng không nói gì. Thanh Phong ngước lên nhìn nó. Còn Minh Quân hớn hở chào:
- Cậu ngồi cạnh tôi nè.
- Cám ơn, nhưng tôi muốn ngồi kia cơ – Vừa nói, nó vừa chỉ tay về cái ghế cạnh Gia Bảo.
Rồi nó thản nhiên ngồi xuống, làm Minh Quân tức xì khói vì lần đầu tiên bị từ chối. Khi thấy sự xuất hiện của nó, Gia Bảo chỉ đưa mắt lên nhìn rồi lại tiếp tục nghe nhạc. Nó quàng tay qua người Gia Bảo, rồi dựa đầu vào vai hắn, thì thầm:
- Em muốn anh là của em! – Nó đặt nụ hôn nhẹ lên má hắn
Điều ngạc nhiên là, hắn chỉ ngồi im.
…
Tối đó, cả ba tụ tập ở nhà Linh Đan để cùng cô ta đi chơi. Chiếc xe Rolls Royce dừng lại trước quán bar Vermouth mà Gia Bảo sở hữu.
- Cậu chủ mới tới.
Tiếng nhạc xập xình, Minh Quân bị cuốn vào điệu nhảy sôi động. Chỉ còn Thanh Phong, Gia Bảo và Linh Đan đang nhâm nhi cốc Vodka và trò truyện ở khu vip.
- Sao hôm nay cậu nghỉ? – Thanh Phong hỏi
- Ờ thì…đi spa chứ đi đâu. – Nói xong, cô ta quay sang õng ẹo với Gia Bảo:
- Hôm nay có gì mới không anh?
- À. Có con nhỏ xinh lắm ngồi chỗ cậu đấy. – Không biết Minh Quân từ đâu chêm vô
- Cái gì??? Con nhỏ nào mà gan tày trời quá vậy??? – Rồi hỏi Gia Bảo – Anh cho nó ngồi hả?
- Ừ
Dù rất ngạc nhiên, nhưng Linh Đan chỉ biết nín họng trước câu trả lời cộc lốc và lạnh lùng của Gia Bảo. Để phá tan bầu không khí căng thẳng, Minh Quân kéo Linh Đan ra nhảy cùng. Còn Thanh Phong gặp người quen nên qua tiếp chuyện.
Lúc này, chỉ còn Gia Bảo đang suy nghĩ về một điều gì đấy…
Bất chợt, một giọng nói vang lên:
- Em ngồi đây nhé.
Mặc dù không nhận được câu trả lời nhưng nó vẫn tiến tới ngồi sát bên hắn và hành động như đã quen từ rất lâu rồi.
- Có một người con gái từng hỏi tôi rằng : “ Anh thấy em có đẹp ko? ”. - Tôi trả lời rằng: “ Em chẳng đẹp chút nào cả ”. Vậy là cô ấy bước đi…Nhưng cô ấy ko hiểu được rằng trên thế gian này ko có lời nào có thể nói hết được vẻ đẹp của cô ấy… - Có một người con gái hỏi tôi rằng: “ Anh yêu em như thế nào? ”. - Tôi trả lời rằng: “ A…anh yêu em như hạt muối anh ăn mỗi ngày, như giọt nước anh uống, như hạt gạo a ăn,… ”. Vậy là một người nữa bước đi…Nhưng cô ấy không nhận ra rằng những thứ tầm thường đó đang từng ngày nuôi sống hàng ngàn, hàng vạn, …sinh mạng con người… - Đến một ngày, có một người con gái hỏi tôi rằng: “ Anh có yêu em không? ”. - Tôi trả lời rằng: “ Anh không yêu em ”. Lại một người con gái nữa rời xa tôi…Nhưng cô ấy không hiểu, tình yêu tôi dành cho cô ấy…thậm chí cả đời…cả cuộc đời này tôi cũng không thể trả lời hết được qua một lời nói… - Rồi lại có một người con gái hỏi tôi rằng: “ Anh chọn em hay chọn cuộc sống của riêng mình? ”. - Tôi trả lời rằng: “ Anh chọn cuộc sống của anh ”. Và rồi cô ấy bước ra khỏi cuộc đời tôi…Nhưng cũng như bao người con gái khác, cô ấy đâu hiểu được…” cuộc sống của tôi chính là cô ấy ”… …. Đã từ lâu…trên con đường này…Rain vẫn bước đi mà không còn ai bên cạnh…tôi muốn tìm lại cảm giác ấm áp của tình yêu…tìm lại nguồn sống cho trái tim…Rain đi tìm…tìm mãi…và chỉ thấy...Mưa…Buồn !
Fiction : Cậu...Tình yêu của tớ mà( tình yêu con nít ) Author: Zoo Category: oánh nhau , tùm lum,.. Rating: 10+ Status: on-going Warning: ko có Casting: 1.Nó –Ria - Nguyển Kỳ Thư : là con của một nhà bình thường nhưng cũng thuộc loại khá giả ( bố làm giáo sư, mẹ giáo viên đại học luật) Người Hải Phòng nhưng bố phải vào Nam làm việc nên nó theo bố vào Nam lúc 8 tuổi. Năm nay nó 14 tuổi Ngoại hình : Không xinh không có gì nổi bật hơn với mọi người.Tóc dài chấm mông hơi vàng vài sợi xanh lá cây (nhuộm á).1m55. Thông thạo bóng rổ và karate nhưng giấu nghề. Tính cách : ít nói, bí ẩn, nhưng dễ bị tổn thương và đặc biệt “ NGU NHƯNG NGUY HIỂM”. IQ 90/200 lực học khá suýt giỏi. 2.Rea – Nguyễn Trang Anh – Chị 2 của nó ( Vào Nam lâu năm nên nhiễm) Gia thế giống nó chị em mà. Năm nay 17 tuổi Ngoại hình : khá là dễ thương, tóc ngắn hay búi, xinh hơn Ria, mắt đen , da trắng.1m67 Giỏi thể thao, biết võ karater, juđo khi cần mới dùng, học giỏi. Tính cách : nhí nhảnh hiền lành, hòa đồng, thân thiện. IQ 125/200 3.Wind – Hắn - Trần Huy Tường : Nhà giàu ( bố làm to mẹ làm thiết kế thời trang ) Người Hải Phòng . Năm nay 14 tuổi Ngoại hình : Cũng thuộc dạng nhìn được. Tóc nhuộm hung đỏ. Tai có khuyên.1m75 Tính cách : lầm lỳ, ít nói, lắm lúc khùng khùng. Phương châm: “Ngu không phải là cái tội, mà là tại cụ nội kém thông minh tý thôi”. Giỏi thể thao không biết võ nhưng vẫn thường xuyên tham gia vào nhưng vụ ẩu đả đánh nhau bé thế thôi nhưng đừng coi thường. IQ 85/200 học lớp cuối khối. 4.Lyo – Phan Gia Kiệt : đàn anh của wind . Nhà Khá giả ( Bố là giám đốc công ty bất động sản mẹ là giáo viên đại học luật ) Người Hà Nội sang Hải Phòng sống tự lập Năm nay 17 tuổi Ngoại hình: đẹp cao 1m78. Tính cách : nhăn nhở, lắm lúc lấc cấc rất hay đánh nhau biết võ karate, judo, teawondo,.. Ngu thể thao bóng đá thì vớt vát chút ít :D IQ 130/200.
Cháp 1 : Cuộc sống ở Sài Gòn 6am nhà nó Sáng sớm trong một ngôi nhà nhỏ ở ngoại ô Sài Gòn. Nó cựa mình khi những tia nắng rọi vào khung cửa sổ, với chiếc đồng hồ, bây giờ là 6h 1 phút 32 giây. Nó xuống giường cuộn màn rồi bước vào nhà vệ sinh thay quần áo và làm VSCN xong xuôi nó bước ra. Mái tóc cột cao để mái bằng rủ xuống đeo thêm chiếc nơ màu đen con con trên mái tóc, bộ quần áo đồng phục không có gì đặc biệt quần dài đen và áo sơ mi dài tay trắng. Nó chạy sang phòng Rea kêu bả dậy . - Chị Rea…DẬY – Nó hét CHị nó bật dậy nói - Mày làm gì thế Ria sáng ra đã kêu chị mày dậy rồi bộ rảnh lắm hả. - Học – Nó trả lời nhẹ như lông hồng - Biết rồi – Chị nó trả lời rồi bước vào làm VSCN… Nó lấy cặp sách rồi phi thẳng xuống nhà ăn sáng. - Good morning mom dad – Nó - Chào buổi sáng con gái – bố nó - Ăn sáng nào – mẹ nó Đang ăn thì chị nó chạy xuống tí ta tí tởn không biết đi đứng kiểu gì mà vấp cầu thang ngã xuống. Bố nó bỏ tác trà xuống quay sang chỗ Rea ngã nhíu mày rồi nói: - Con gái con đứa đi đứng thế đấy Chị nó thì chỉ biết cười trừ hehe rồi vào chỗ ăn sáng. Ăn được một lúc thì nó giơ đồng hồ lên xem, bây giờ cũng là 6h30 rồi chứ có còn sớm gì đâu. Nó chào bố mẹ rồi phóng con xe đạp đến trường. Vào đến lớp nó nằm lăn ra nghỉ ( nhà xa ). Tùng…Tùng…tùng …B3 tiếng trống vang nên vào giờ học mọi người ngồi ngay ngắn vào chỗ Tiết 1 Nó ngồi chăm chú nghe giảng cũng phải bởi vì nó đã hơn được ai. Nó không có bạn, chẳng ai lại điên khi mà chơi với một đứa trầm tính ít nói như nó cả mà có chơi thì cũng bị coi là kẻ lập dị mà thôi. Tiết 2 ... Tiêt 3 Tùng Tùng Tùng lại 3 hồi trống bây giờ là giờ ra chơi sau những tiết học mệt mỏi nó vừa mới bước qua cánh cửa thì có nguyên một xô nước đổ ụp xuống đầu nó. Nó cũng đã quen với những việc như thế này mặc dù nó không đắc tội với ai, nó cũng không có ý kiến gì mà cứ bỏ qa cho xong chuyện không lại tùng ben lên thì khổ, họ suốt ngày chỉ lôi nó ra làm chuột thí nghiệm những trò quậy phá của họ, thấy nó không nói gì thì họ cứ thế được nước mà lấn tới, riết rồi thành quen. Nó là thế chỉ lặng lẽ âm thầm ngấm ngầm mà chịu đựng , Nó men theo lan can rồi xuống cầu thang đến bên tủ đồ của nó mà chọn đại bộ quần áo sơ cua mặc đỡ rồi lên lớp vào chỗ ngồi… Tiết 4… rồi tiết 5 và cũng đến h về nó nhanh chóng lấy xe rồi chạy bon bon trên mặt đường quen thuộc của mình về đến nhà nó bước vào nhà - Con chào mẹ - Nó - Ừm chào con. Con lên gọi Rea xuống ăn cơm hôm nay bố có việc bận nên chỉ có mẹ con mình ăn cơm thôi – mẹ nó - Vâng – Nó lê thê bước lên bậc thang lên phòng cất cặp rồi đi thay quần áo xong xuôi nó ra khỏi phòng bước đến phòng bà Rea. - Chị Rea mẹ biểu ăn cơm kì - Ừm chờ tý bắn nốt- Rea trả lời Nó giám chắc là bả đang bắn gunny nè bả pro lắm xác định góc và lực bắn thì cứ gọi là hạng tốp mỗi tội là quần áo kém tý thôi. Nó cũng là một gunner giỏi nó bắn cũng không thua ai. Nó xuống nhà dọn cơm phụ mẹ rồi ngồi vào bàn ăn. Một lúc sau chị nó cũng xuống and ba mẹ con cùng ăn bữa cơm trưa. - Ngon qá mẹ ha – chị nó nói - Ngon thì ăn mau đi. Chiều nay có đứa nào đi hộc không?- mẹ nó hỏi - CON….không đi – chị nó nói chữ con nhấn mạnh rồi dơ tay lên rồi lại nói nhỏ, làm mẹ nó fai? bật cười. - Vậy còn Ria - Không ạ - Nó trả lời - Ừm vậy ăn thôi ăn cơm đi Một lúc sau khi ăn cơm xong nó chạy tót lên nhà bật xem Super Hero rồi lăn quay ra ngủ.
Cháp 2: Trở về Hải Phòng Nó đang ngủ say thì chị nó sang gõ cửa gọi um lên - Ria ơi Ria ơi ời… - Rồi rồi ra liền ra liền – nó trả lời giọng vẫn ngái ngủ - Có chuyện gì vậy chị Rea – Nó hỏi - Bố kêu kìa hình như có chuyện gì đó thì phải xuống mau nha - Vầng Được một lúc thì nó xuống đã thấy bố mẹ nó và chị nó ngồi đấy rồi. Nó cất tiếng hỏi: - Có chuyện gì vậy ạ? - À cũng không có chuyện gì quan trọng đâu chỉ là bố có công việc ở Hải Phòng Bắc một thời gian dài nên muốn cả nhà đi chung với lại bố cũng mua 1 căn nhà ở đó rùi – Bố nó trả lời - Phải đó mẹ cũng muốn xem quê hương bây h ra sao rồi đi gần 6 năm rồi còn gì – mẹ nó nói - Oày oke cũng được ạ hihi con cũng muốn về đó lắm ở Sài Gòn hoài chán qá- Chị nó nhảy cẫng lên - Ừm được rồi. Còn con thì sao Ria ? bố nó hỏi - Nhưng còn công việc của mẹ thì sao không lẽ bỏ dậy ạ ? nó hỏi - Ừm cũng có lý. Nhưng mà với khả năng giảng dậy của mẹ con chắc cũng dễ xin được việc ở ngoài đó – bố nó - Phải đó. Con quên mẹ con là ai sao ? – Giáo viên giỏi nhất trường đó với lại mẹ cũng xin nghỉ cho mấy đứa òi - mẹ nó nói giọng tự hào - Vậy thui cũng được ạ. – nó trả lời - Vậy sáng mai xuất phát nhé bố mua vé máy bay rồi 9h ngày mai. Xong xuôi mọi người ai về phòng nấy làm những công việc của mình. Nó thì cắm đầu vào chiếc máy tính bắn gunny…Được một lúc nó quyết định lên Ola bằng máy tính tán phét với mấy người bạn trên đó. Mặc dù nó ít nói nhưng trên Ola thì cứ gọi là thoát xác toàn phần, nó nói như chưa từng được nói. Vừa lên phòng chát nó nhận được tin nhắn từ ních @young_99 nguyên văn cuộc nói chuyện như sau : * Halu chào pạn bằng tuổi á kết bạn nha * Y * Ừm cũng được * nó * Bạn là girl àh mình cũng là girl áh hjhj *Y * Ưm mình là girl mà pạn ở đou zạ *nó * Mình ở Thái Bình bạn ạ*Y * ồh mình ở Sài Gòn nhưng mai chuyển vào Hải phòng áh, mình là người Hải Phòng chính gốc luôn :D *Nó * Ừm hihi vậy chúng ta là bạn nah *Y * Ừm cũng được hihi rất vui được làm quen với bạn mình tên Thư cứ gọi mình là Ria được ùi, Mà thui hay gọi mày tao nha gọi bạn này bạn nọ nghe xa cách qá*Nó * Ừm hihi thui pp mày nha tao out đây mama tao gọi rồi lúc khác nghen*Y * ừm pai pai mày * Kết thúc cuộc nói chuyện cũng đến h ăn cơm . CẢ nhà nó ăn cơm vui vẻ với nhau cười nói . Chị nó ăn phải gọi là bằng một con nhợn ăn 3 bữa. Ăn xong bố nó thì lên xem thời sự mẹ nó gọt hoa qả, chị Rea rửa bát còn nó thì lên phòng ngồi lượn facebook. 8h45am Sáng hôm sau nhà nó chuẩn bị hành lí đi ra sân bay bố nó đi làm thủ tục xong gọi mẹ con nó vào nhưng có một điều lạ là nhà nó chỉ có 4 người mà có những 5 cái vé máy bay lận tính tò mò của chị nó như được kích thích chị nso tí tởn hỏi luôn - Bố ơi sao nhà mình có 4 người mà lại có những 5 cái vé máy bay vậy ạ ? - Àh cô Hương sẽ đi cùng chúng ta ra ngoài đó- bố nó trả lời - Ơ cô Hương là cái cô mà làm cùng với bố ý ạ ? Sao cô ý lại đi cùng hả bố? – chj nó - Àh để… để tiện cho.. công việc của bố ý mà - Ồh – Ria và Rea Cả nhà nó ngồi hàng ghế chờ khoảng 5 10 phút thì có một bà gái àh không nói là cô gái hơn chị nó khoảng mười mấy tuổi gì đó đến bên và chào hỏi gia đình…thấy cô gái hình như cả chị nó lẫn bố nó đều quý chị ta hay sao ý ai cũng mừng ra mặt riêng mẹ nó và nso từ lúc đấy đến giờ không nói được câu nào hay nói đúng hơn là không buồn nói tâm trạng của bà (mẹ nó) bây giờ giường như rất hỗn loạn thì phải. CHUYẾN BAY TỪ THÀNH PHỐ HỒ CHÍ MINH ĐẾN SÂN BAY CATBI CHUẨN BỊ XUẤT PHÁT MỌI HÀNH KHÁCH NÊN CHUẨN BỊ VÀ ỔN ĐỊNH – tiếng của cô gì đó vang lên ( zoo không pik hề hề ) […] Máy bay cất cánh…ù ù ù… sau mấy tiếng ngồi trên máy bay gia đình nó và chị ta đã xuống được tới sân bay catbi. Gia đình nó bắt taxi về căn nhà mà bố nó mua để ở còn bà Hương phải rời hành lý về khách sạn. Về đến nhà chị nó và nó đã chạy ngay lên phòng làm một nhiệm vụ cao cả đó là………………………………………………………………………………………………………….. NGỦ.
1 cảm giác chạy xẹt qua người cô ….Hẫng! …ngỡ ngàng ! lòng tự trọng như bị dao cứa vào!
- ừ…vậy chia tay, đừng bao giờ gặp nhau nữa nhé
- không chắc!
- anh nói vậy là sao?
- cúp nhé, tạm biệt.
- ???
Chia tay…thế là chia tay…1 cuộc tình 3 năm bay vút theo sóng điện thoại …lãng thật! Rốt cuộc có thế thôi à….nhảm nhí thật…tình cảm nó nhạt thế thôi hả anh? Đồ tồi! Chẳng việc gì tôi phải buồn vì anh cả…. Cô nói thế….và nằm xuống giường…..có thứ nước mặn đắng thấm vào gối!
3 tuần kể từ cái ngày chia tay ấy !
Ngày thứ nhất
Có điện thoại….của anh ta….
Cô bắt máy…như 1 phản xạ tự nhiên của 1-cô-gái-có-người- yêu.
- Anh gọi tôi có việc gì ko?
- chẳng gì cả , thích thì gọi
- dẹp ngay cái giọng điêu khinh khỉnh ấy đi
- quen rồi, không bỏ được
- chia tay rồi, để tôi gạt phăng thằng khốn nạn như anh rakhỏi cuộc đời đi!
- chia tay rồi, anh chẳng còn là gì của em nữa đâu, đừng bận tâm đến anh như thế ,anh chỉ gọi,và em cứ việc mắng nếu e muốn, nhưng đừng cúp máy…
- anh điên vừa thôi ! hãy biến đi với những đứa con gái khác , đừng gọi điện phiền tôi!
- à em…
- sao?
- mình chia tay rồi đấy!
RỤP!
Tít……tít…..tít
Cô bực tức cúp máy……
Thật khốn nạn, anh làm như thế là có ý gì. Gọi cho tôi làm gì. Tôi chẳng muốn nghe giọng của anh nữa! Nhưng sao có gì đó vương vấn và nghẹn lại ở tim….."mình chia tay rồi đấy" ….văng vẳng bên tai…
Ngày thứ 2
Lại có điện thoại của anh….
Không bắt máy….tắt máy…..vẫn gọi!
- Alo, anh đừng phiền như thế dc không?
- ăn cơm chưa , đừng có mà uống sữa liền đấy nhé, đau bụng đấy!
…..cô hơi bất ngờ…
- anh quan tâm làm gì?
- vì anh biết bụng em không tốt, ăn uống như thế sẽ đau bụng.
- tôi lớn rồi, ăn uống ra sao là quyền của tôi,chẳng liên can gì anh cả!
- ừm nhớ ngủ sớm nhé,mai e thi đúng ko, ráng mà thi tốt đó
- tại sao…anh lại như thế….anh muốn gì ở tôi hả?
- mình chia tay rồi đấy!
….lại câu nói ấy….anh ấy lại nói thế……thì chia tay rồi…..tại sao cứ phải gọi điện chỉ để nói câu đó….cho tôi bình yên không được à….sao anh cứ động chạm đến tuyến nước mắt của tôi thế hả???
Ngày thứ 3
- alo !
- tôi van xin anh đấy
- cho con Milu nó ăn chưa em, đồ ăn cho nó bữa anh mua còn ko?
- tôi tặng nó cho người khác rồi….
- sao lại như thế, anh tặng em mà….
- chẳng việc gì tôi phải giữ cả!
- ừ thì mình chia tay rồi đấy
Lại thêm 1 cuộc điện thoại kết thúc bằng câu nói đó….
Cô ngồi xuống…xoa xoa đầu con Milu ….
"anh ấy làm như thế là sao hả Milu ? anh ấy biết 3 tuần qa tôi đã cố gạt anh ấy ra khỏi suy nghĩ ko? Sao lại làm thế với tao?
…..cô chẳng cho con chó ấy cho ai cả……làm sao mà cho được……
Ngày thứ 4
….cô bắt máy như 1 thói quen
- alo,…tôi không uống sữa sau khi ăn cơm…….tôi cho con Milu ăn rồi!
- sao hôm qua lại nói là tặng Milu cho người khác rồi, em vẫn ngốc trong cái khoảng nói dối như ngày nào
- tôi….
- trời hôm nay lạnh quá, lấy cái áo màu nâu anh mua mà mặc vào, làm bằng lông thú nên ấm lắm đấy..
- ừ
- nhà còn sữa bột không. Trước khi đi ngủ thì nhớ uống nhé, uống sữa nóng buổi tối cho dễ ngủ ..đừng có viện cớ ko ngủ được mà onl tới tận sáng đó!
- ừ
- hôm nay ngoan thế, ko mắng anh à
- ừ….
- uhm thôi a cúp đây…….À… mà mình chia tay rồi em nhỉ!.....
Hôm nay em không mắng anh….em không phản ứng…… vì cổ họng e nghẹn ứ chẳng nói dc anh à……
Ngày thứ 5 …..
Cô chờ điện thoại của anh
10h tối
…….vì sao khi anh đi e đã ko ôm lấy anh hỡi người…
……….vì sao đôi chân e cứ đứng nhìn a xa mãi xa……
Tiếng nhạc chuông vang lên, cô chộp lấy cái điện thoại màu trắng …
- xin lỗi hôm nay a ngủ mãi tới h` mới dậy
- ngủ kiểu gì tới 10h tối vậy…
- hôm nay hỏi lại anh nữa à…..
- ......
- cái quả cầu tuyết anh mua cho còn pin không? Hết pin thì bảo thằng Bi nó mua bỏ vào nhé, quả cầu tuyết mà ko có đèn có nhạc thì chán lắm.
- em mua rồi….
- em ngoan đến mức anh bất ngờ đó
- mình chia tay rồi hả anh?
- ừ..mình chia tay rồi đó…, anh cúp nhé!
….khoan..
Tít…tít….tít
Cô vứt điện thoại xuống giường và bật khóc nức nở.Nước mắt dồn nén bao lâu nay đã vỡ òa trên gương mặt hốc hác….
Anh ác lắm….anh đã bước ra khỏi tim em….em đã đóng chặt tim và chẳng muốn cho anh vào nữa….em không muốn nghe giọng nói đó của anh…em không muốn nhìn thấy số anh…..nhưng em không ngăn mình bấm "trả lời", em ko ngăn mình nhớ đến anh được…..tim e cũng ko nghe lời e…..chẳng lẽ anh lại bước vào tim em 1 lần nữa??
Ngày thứ 6
- alo….em tắt nick yahoo đi, treo nick hoài như thế nóng máy đấy, máy thì lại hay hư, chẳng ai qua sửa cho em đâu..
- quen rồi
- quen cái gì .
- à Donut tới chưa
- Donut gì?
- anh gửi 1 hộp đến cho em đó, toàn vị socola đó, thích không….à trà sữa thì chắc chưa tới đâu,quán đang đông ,nó bảo sẽ đợi lâu…
- anh đang nói gì thế? Anh đang làm gì thế?
- gửi donut và trà sữa cho em, trời mưa gió như vầy anh biết e làm biếng đi mua.
- nhưng…
- nhưng cái gì, chẳng phải thích 2 món đó nhất sao??
- anh làm ơn đi, anh muốn như thế nào thì dứt khoát đi…..chia tay rồi sao a cứ quan tâm e như thế…em không chắc là em quên dc anh đâu!
- mình chia tay rồi đấy em à
………………….cúp máy……
Bính boong…bính..boong
- xin lỗi ! donut của cô đây ạ….
………….mưa phùn rơi nhẹ bên cữa sổ….nhẹ nhàng………chiếc donut hình mặt cười với vài miếng socola….thật bắt mắt ………….ly trà sữa………..ngọt ngào
Nhưng…………..1 cô gái……..lòng nặng trĩu….…………..gương mặt vô hồn…..…………….giọt nước mắt…..mặn chát….
Những ngày tiếp theo……cô quyết định không bắt máy nữa…..cô sẽ tự bước ra khỏi cuộc sống của anh……..cô quyết định cho tim mình vào ngăn đá…..cho nó lạnh ngắt lại…….chẳng còn bận tâm đến anh nữa…………..
Ngày thứ 10 . . Duy is calling . . Không bắt máy . . Duy is calling . . Không bắt máy….. . . Có tin nhắn…. . . ….Duy mất rồi …..em đến bệnh viện đi…
Cô bàng hoàng buông chiếc điện thoại xuống….lao ra khỏi phòng………..
Hai tai cô ù đi……….đôi mắt như bị ai lấy tay bịt kín…….tim như bị bóp nghẹt………bóp nghẹt………đôi chân cứ guồng chạy tới…… không dừng lại được……..
Anh mở mắt ra đi đồ tồi…….hôm nay em đã uống sữa sau khi ăn cơm đó….em quên cho con Milu ăn rồi…..anh mắng em đi….anh làm gì anh nằm yên vậy…..
Dậy đi Duy……..dậy đi ….dậy gọi điện cho em đi…...em sẽ bắt máy….em bắt máy mà…….!!!! Em thèm ăn donut, em muốn uống trà sữa…..mưa rồi em lười đi lắm….anh mua cho em đi……..à quả cầu tuyết hết pin rồi đấy….anh dậy anh mua cho em pin đi………anh nghe em nói gì không hả………..hả anh ….! . . . . . - Alo anh Duy hả, hôm nay trời lạnh anh nhỉ??
- .....im lặng
- …anh bệnh nặng như vậy sao anh không nói em??
- ....vẫn im lặng
- .....anh ra đi như vậy mà anh coi được à…anh tệ lắm !
- .........
- anh vẫn là người yêu của em đấy…..chia tay như thế em chẳng chịu đâu .
- ..........im lặng
- ...
- ......
- à anh……em sẽ yêu mình anh thôi nhé…..anh cũng vậy nhé, anh đã bước vào tim em rồi thì em sẽ đóng chặt tim và giữ anh trong đấy mãi mãi…….em chẳng yêu ai khác ngoài anh đâu………..anh cũng vậy anh nhé………. . . . Mưa vẫn rơi……….có 1 cô gái cầm 2 chiếc điện thoại….1 trắng 1 đen……….của cô và của anh…