Showing posts with label Chuyen Gioi Tinh. Show all posts
Showing posts with label Chuyen Gioi Tinh. Show all posts

Thursday, 27 September 2012

Tội lỗi vì đã chiếm đoạt người yêu

Dù người con gái ấy đã đi lấy chồng nhưng tôi vẫn cảm thấy day dứt khi lấy đi sự trong trắng của cô ấy.
Khi đọc bài viết “Em dâng hiến cho mối tình đầu tiên”, tôi bỗng có cảm giác nhói đau nơi trái tim mình. Câu chuyện của tôi cũng khá giống bạn, song tôi lại ở trong hoàn cảnh của “người tình cũ”...

Tôi và cô ấy - là mối tình đầu của mình đã có một tình yêu rất sâu đậm. Mối tình đó duy trì trong một thời gian khá dài: từ năm nhất cho đến năm cuối đại học.

Dù bằng tuổi nhau nhưng suy nghĩ của cô ấy lúc nào cũng chín chắn và biết lo xa hơn tôi. Một phần do cô ấy đi làm trước tôi nửa năm, một phần cũng do suy nghĩ của cô ấy già dặn hơn với bạn bè cùng trang lứa.

Khi chia tay nhau, tôi cảm giác lo lắng cho cô ấy nhiều hơn sự buồn bã. Tôi lo sợ người sau đến với cô ấy khi biết được mọi chuyện sẽ không còn trân trọng cô ấy nữa. Tôi sợ người con gái tôi yêu sẽ bị gã trai khác hắt hủi, đối xử tàn nhẫn vì “không còn trong trắng”. Càng nghĩ đến cô ấy, tôi lại cảm thấy căm ghét chính bản thân mình. Cũng chỉ vì tôi “đòi hỏi” nên cô ấy đã không còn “nguyên vẹn” để đến với người đàn ông khác. Nếu cô ấy có “mệnh hệ” gì thì tôi sẽ không bao giờ tha thứ được cho bản thân mình.

Đến bây giờ, chúng tôi cũng đã xa nhau được hai năm. Người con gái ấy đã lấy chồng nhưng tôi vẫn chưa một phút an lòng vì cô ấy. Dù được biết, cô ấy có một cuộc sống khá tốt nhưng tôi vẫn lo sợ những lúc vợ chồng cơm không lành, canh không ngọt, anh ta lại đay nghiến, chửi bới người cũ của tôi.

Tôi tự dặn lòng mình rằng, hãy đợi cho tới khi nào cô ấy có được cuộc sống hạnh phúc, yên ấm, có được những đứa con ngoan… thì đến lúc đó, tôi mới bắt đầu đi tìm hạnh phúc cho bản thân!

Người yêu bỏ tôi để lấy đại gia

Khi tôi chưa có tiền để mua nhà, cô ấy đã nhanh chóng làm đám cưới với người đàn ông giàu có
Sau khi đọc bài viết "Tội lỗi vì đã chiếm đoạt người yêu", tôi cảm thấy rất buồn khi nhớ đến mối tình đầu của mình. Mặc dù tôi chưa "chiếm đoạt" cô ấy như bạn nhưng người yêu tôi cũng đã chủ động nói lời chia tay với lý do "anh quá trẻ con".

Tôi và cô ấy bằng tuổi nhau. Hai chúng tôi bắt đầu tình yêu từ năm thứ nhất đến năm cuối đại học. Nhưng vì tôi học trường kỹ thuật nên ra trường sau cô ấy một năm.

Sau khi tốt nghiệp và nhanh chóng tìm được việc làm thì thái độ cô ấy dành cho tôi cũng khác hẳn. Cô ấy hay soi xét tôi hơn và thường xuyên so sánh tôi với những anh này, anh nọ trong công ty mới.

Tình yêu của chúng tôi cũng kéo dài thêm được một năm nữa, cho đến ngày tôi nhận bằng tốt nghiệp đại học thì cô ấy chính thức nói lời chia tay. Tôi bàng hoàng, đau đớn tột cùng trước quyết định đó của người yêu... nhưng vẫn mong muốn cô ấy suy nghĩ lại mối tình suốt 5 năm qua của hai đứa. Và dù tôi có khuyên bảo, năn nỉ thế nào đi chăng nữa thì cô ấy vẫn một mực chia tay "vì em đã có đủ thời gian để suy nghĩ và quyết định rồi".
Bạn có biết vì sao cô ấy lại quyết định chia tay tôi không? Chỉ vì khi tôi nói đến kế hoạch ra trường, có công việc ổn định thì hai đứa sẽ tổ chức đám cưới. Nhưng cô ấy đưa ra một đê nghị rằng: "Anh phải góp một nửa tiền để hai đứa mua nhà, sắm sửa đồ đạc xong xuôi thì mới làm đám cưới. Còn nếu anh chưa có tiền thì chúng ta không nên tổ chức cưới sớm".

Lúc đó tôi cũng hơi bất ngờ trước lời đề nghị đó của ngươi yêu. Nhưng tôi cũng trấn an cô ấy rằng: "Anh đang là sinh viên mới ra trường thì làm gì đã có tiền? Đến 10 triệu anh cũng chẳng có, huống gì là đến cả gần 1 tỷ. Nếu em yêu anh thì chúng ta sẽ cùng nhau làm đám cưới, rồi thuê một căn phòng nào đó ở tạm. Sau đó hai vợ chồng cố gắng làm ăn, dành dụm tiền mua nhà sau cũng chưa muộn"... Thấy tôi nói vậy, cô ấy tỏ thái độ khó chịu ra mặt và chẳng nói chẳng rằng, cô ấy vùng vằng đi về luôn.

Cũng phải chia sẻ với bạn một điều là gia đình người yêu tôi khá đầy đủ, bố mẹ cô ấy không bao giờ để con cái thiếu thốn cái gì so với bạn bè cùng trang lứa. Nhưng gia đình tôi xuất thân từ nông thôn nên cuộc sống gia đình cũng gặp khó khăn, huống gì nói đến chuyên bố mẹ có tiền cho con cái mua nhà, làm đám cưới?

Khi về đến nhà, cô ấy đã nhắn tin cho tôi: "Em nghĩ chúng ta chia tay nhau sẽ tốt hơn". Tôi biết cô ấy buồn và thất vọng vì người yêu không có tiền nên đã an ủi: "Em đừng buồn nữa. Hãy cho anh thời gian. Anh sẽ không khiến em phải thất vọng về anh đâu". Cô ấy im lặng và không nói gì nữa...

Sau ngày hôm đó, cô ấy chủ động chuyển đến nơi ở mới, thay điện thoại mà không nhắn nhủ với tôi một lời nào. Tôi đã tìm cô ấy khắp nơi, nhờ bạn bè, người quen hỏi han tình hình, rồi đến cơ quan cô ấy tìm gặp... nhưng khi nhìn thấy tôi, cô ấy đã vội lảng tránh. Sau đó, cô ấy cũng chịu gặp tôi một lần và nói rằng: "Em đã có người mới. Anh đừng làm phiền em nữa".

Vậy là mối tình suốt 5 năm qua đã chính thức chấm dứt. Sau 6 tháng, cô ấy có gọi cho tôi thông báo sắp làm đám cưới. Tôi đã như ngã quỵ khi biết tin, chồng cô ấy là một người đàn ông khá đứng tuổi và rất giàu có. Cô ấy lấy anh ta cũng chỉ vì "Anh ấy có khả năng cho em một cuộc sống đủ đầy, hạnh phúc".

Người yêu đi lấy chồng, tim tôi đau như xát muối. Nhưng tôi biết mình không còn cơ hội nào để níu kéo cô ấy nữa. Thôi thì, chỉ biết chúc cho cô ấy có được một cuộc sống hạnh phúc, yên ấm như cô ấy từng mong đợi.

Vì không chịu được sự cô đơn, buồn bã khi người yêu đi lấy chồng, tôi vùi đầu vào công việc suốt ngày thâu đêm. Trong công ty, tôi là nhân viên mới luôn được các sếp chú ý không chỉ vì sự cần cù, mà còn được đánh giá là "sáng tạo và ham học hỏi". Sau ba năm gắn bó với công ty, tôi đã được sếp tổng cất nhắc lên vị trí phó phòng.

Sau sáu năm đi làm, tích cóp, tiết kiệm, tôi đã có đủ tiền mua cho mình một căn nhà khá khang trang. Có nhà cửa đàng hoàng, tôi cũng đã tìm được một người con gái yêu thương tôi hết lòng. Và giờ đây, cô ấy đã trở thành vợ tôi và hai vợ chồng đang có một cuộc sống rất hạnh phúc, vui vẻ.

Không biết bây giờ người cũ của tôi đang sống như thế nào, có hạnh phúc không? Đôi khi nghĩ lại chuyện cũ, tôi lại trách cô ấy, giá như cô ấy cùng tôi vượt qua giai đoạn khó khăn đó thì có phải bây giờ, cô ấy đã có được những thứ mình mong muốn không?
Dù sao đi nữa, tôi cũng luôn cầu chúc cho người cũ luôn mãn nguyện với sự lựa chọn của mình!

Bùi Như 24h.com.vn

Chúng tôi muốn biết chuyện tình dục

Biết L. có thai, anh chàng dọn phòng trọ biến mất và thay luôn cả sim điện thoại
Giáo dục giới tính là chuyện không mới, nhưng chưa thể là chuyện cũ khi vấn đề nạo phá thai tuổi vị thành niên và trẻ bị hiếp dâm vẫn đang thời sự.

Trường chúng tôi cũng có mời bác sĩ chuyên khoa sản đến nói chuyện nhưng bác sĩ cũng chỉ nói về các bệnh xã hội, HIV, đồng tính, còn về vấn đề phòng tránh thai thì không nói gì cả. Có bạn hỏi thì bác sĩ trả lời không nên quan hệ tình dục sớm vì như thế không tốt.


Năm nay tôi vừa bước vào lớp 12. Chuyện có người yêu ở độ tuổi chúng tôi là bình thường. Những nụ hôn, những lần hẹn hò làm sao tránh khỏi… Cả lớp, nam cũng như nữ, trừ tôi ra, ai cũng có người yêu, thậm chí có bạn đã trải qua vài mối tình. Luật bất thành văn, ai càng có nhiều mối tình thì càng có “đẳng cấp”, “số má” trong mắt bạn bè. Thỉnh thoảng con gái lớp tôi lại rủ nhau sang lớp khác… đánh ghen và ngược lại.

Năm lớp 11, L. – bạn gái thân của tôi, có người yêu là một sinh viên đẹp trai, học đại học ngân hàng năm 3, ở trọ gần nhà L.. Thấy hai người khá thân thiết, tôi như linh tính điều gì đó. Đem nỗi băn khoăn nói với L., L. trấn an tôi: “Anh ấy đàng hoàng lắm. Tụi tao chỉ mới hôn thôi mà”.

Ngày hôm sau, giờ ra chơi, L. gọi tôi và lấy trong túi ra một que thử thai. Hai vạch hồng. Nó hỏi: “Làm sao đây?”. Ánh mắt nó nhìn tôi cầu cứu, mồ hôi chảy ròng ròng trên mặt và cổ, hai tay run rẩy. Tôi chết lặng. Cứu bạn ư, tôi biết gì đâu mà cứu bạn khỏi tai họa này? L. chỉ ôm mặt khóc.

Những phút ngồi chờ L. trong phòng khám của một bác sĩ sản khoa, tôi vừa thương L., vừa giận mẹ L.. Mẹ L. ly hôn với ba L. nhiều năm nay, ngoài giờ làm ở cơ quan, tối về bà rất bận với nhóm bạn trong câu lạc bộ khiêu vũ của bà, với những cuộc điện thoại kéo dài vài ba giờ mỗi tối. L. là con gái duy nhất nhưng hầu như hai mẹ con không có thời gian nói chuyện với nhau. “Tối nay mẹ không về ăn cơm” là tin nhắn mà L. nhận được thường xuyên từ mẹ. Từ những buổi vắng nhà thường xuyên của mẹ, L. đã dại dột rủ bạn trai tới, lúc đầu chỉ là dạy kèm toán lý, sau là uống ly cam vắt. Chuyện gì đến cũng đã đến. Biết L. có thai, bạn trai của L. dọn phòng trọ biến mất, thay sim điện thoại. L. chới với tìm đến tôi. Chúng tôi chạy khắp các con đường, tìm đến một phòng khám tư nào có vẻ khuất nhất.
Nhìn L., tôi cũng ngẫm đến tôi. 18 tuổi, ba mẹ là người tri thức. Thế nhưng ba mẹ và tôi luôn có khoảng cách quá xa. Tôi nghĩ gì, làm gì cũng không muốn nói cho ba mẹ biết vì sợ nghe hàng tá những nghiêm cấm răn dạy. Nếu làm một điều tra nho nhỏ trong lớp, hình như những người như ba mẹ tôi rất phổ biến. Các phụ huynh chỉ quan tâm chúng tôi học có được 9 hay 10 điểm không, có đậu được vào trường chuyên, trường chuẩn quốc gia không. Ngồi trước cha mẹ chúng tôi là những đứa trẻ còn bé nhỏ, không làm nên việc gì ra ngô ra khoai. Còn chuyện yêu đương nếu nói ra thì cha mẹ lại nhảy dựng lên: “Lo học đi, con nít biết gì”.

Cha mẹ quên rằng thời của những đứa “con nít” này chỉ một cái nhấp chuột là mở ra cả thế giới, tha hồ làm quen, nhắn tin, online rồi offline. Chuyện yêu đương, hẹn hò, quan hệ tình dục, tránh thai… nghe cư dân mạng nói tràn lan và bình thường như chuyện ăn uống, hít thở. Nhưng giữa bão lũ thông tin, chẳng biết thế nào là đúng, là sai. Cơ thể và bản năng thế hệ chúng tôi phát triển rất sớm nhưng thật ra chúng tôi vẫn là những đứa trẻ mà sự trải nghiệm cuộc sống là con số 0. Muốn hỏi cha mẹ về chuyện thầm kín nam nữ chẳng khác nào chạm phải điều cấm kỵ. Ngoài cái nhìn nghi ngờ, chúng tôi nhận được từ cha mẹ những câu trả lời quanh co, mơ hồ khiến chúng tôi càng hoang mang và khó hiểu.

Nhìn L. xanh rớt, bèo nhèo nằm trên giường sau ca nạo thai, tim tôi thắt lại. Tôi nắm bàn tay lạnh và đẫm mồ hôi của bạn, nhận rõ sự cô đơn của tuổi 18 chúng tôi, cô đơn trong sự sợ hãi và bất lực. Trong những tiết học về giáo dục giới tính ngắn ngủi, thầy cô thật ra cũng dạy chúng tôi về từng bộ phận trên cơ thể, làm thế nào một em bé được ra đời, con gái tuổi nào thì có thể có thai, con trai tuổi nào mọc râu và bể tiếng. Những tiết học giáo dục giới tính ấy chưa nói đến thế nào là an toàn tình dục, cũng không một dòng nào về cách sử dụng bao cao su và những viên thuốc tránh thai khẩn cấp.

Những nỗi đau, sự vấp ngã, đổ vỡ niềm tin đôi khi có thể tránh được nếu nhà trường, thầy cô, cha mẹ thông hiểu và hành xử thực tế hơn với thế hệ chúng tôi.
Theo Lệ Thanh (Tuổi trẻ cuối tuần)

Chia tay người yêu sau chuyện đó

Sau những nụ hôn, những va chạm, chúng tôi đi rất gần đến quan hệ tình dục
Năm 17 tuổi tôi có người yêu. Anh học trên tôi một lớp, dịu dàng, chỉn chu, yêu thương tôi hết mực. Mọi thứ đến rất tự nhiên, lời tỏ tình, những buổi hẹn hò, cái nắm tay đầu tiên, vòng ôm siết từ phía sau trên những vòng xe, nụ hôn đầu tiên…


Đối với tâm trí tôi lúc ấy, nụ hôn giống như một chứng nhân cho tình yêu vậy. Tôi không biết là nụ hôn ấy có thể dẫn dắt mình đến những khám phá hoàn toàn mới mẻ, những trải nghiệm vượt khỏi tầm hiểu biết của tôi. Dần dần, sau những nụ hôn, những va chạm, chúng tôi đi rất gần đến quan hệ tình dục. Nhưng chưa phải là quan hệ tình dục (sau này tôi mới biết!) ngoài những khám phá cơ thể lẫn nhau.

Cho đến một lần, tôi không có kinh gần ba tháng.

Khi ấy tôi bắt đầu hoang mang. Mặc dù có một số kiến thức về tình dục nhờ tự tìm hiểu qua Internet, tôi vẫn có rất nhiều khúc mắc. Khúc mắc lớn nhất là liệu có phần trăm cơ hội nào tôi có thể mang thai vì những tiếp xúc như vậy không? Tôi không trả lời được, anh vẫn trấn an tôi là không sao cả, nhưng sau gần ba tháng không có kinh, tôi cảm thấy bất an vô cùng. Tôi muốn tìm đến một ai đó để hỏi, để tìm lời lý giải, nhưng không có nơi nào cho tôi tựa vào cả. Tôi không thể hỏi bố mẹ tôi (làm sao họ có thể chấp nhận được một chuyện tày trời như vậy, nhất là khi trước đó họ không thể trả lời khúc mắc cơ bản về tình dục của tôi, và mỗi lần tôi hỏi đến lại bảo tôi chờ thêm… vài năm nữa).

Tôi cũng không thể hỏi cô phụ trách y tế trong trường (làm sao có thể chia sẻ một chuyện riêng tư như vậy với một người không thân thiết, và cô sẽ nghĩ sao về tôi, sẽ đánh giá tôi thế nào?). Tôi đành quay sang người yêu tôi, nói với anh là tôi đã chậm kinh gần ba tháng rồi. Phản ứng khi đó của anh làm tôi hoàn toàn sững sờ. Từ một người chỉn chu, bình tĩnh, anh trở thành một người con trai yếu đuối, hoảng sợ. Mặt anh tái đi, anh chỉ có thể nói: “Anh mệt mỏi lắm rồi, em đừng nói nữa được không?”. Lời anh nói như một gáo nước tạt thẳng vào mặt tôi. Đó là lúc tôi nhận ra dù có yêu thương nhau đến mấy thì cả tôi và anh đều hoàn toàn không sẵn sàng cho cái có thể là hậu quả trước mắt. Và dù anh có tử tế đến thế nào thì khi tình thế xoay chuyển, anh cũng không phải như chàng hoàng tử trong chuyện cổ tích mà tôi có thể dựa vào.
Sau mấy ngày đau khổ, hoang mang, tôi quyết định thú nhận bí mật của mình với người bạn thân nhất. Cô ấy cũng hoảng sợ y như tôi vậy. Chúng tôi quyết định đi mua que thử thai ở một nhà thuốc gần trường. Cảm giác bước vào nhà thuốc để mua que thử thai với tôi thật kinh khủng. Mặc dù cô bán thuốc không hề soi mói gì cả, tôi vẫn có cảm giác hàng trăm ánh mắt đang cắm vào mình. Và sẽ ra sao nếu que thử có hai vạch màu hồng trên đó? Tôi phải làm gì tiếp theo? Tôi đã đủ tuổi để đi phá thai một mình chưa? Tôi không biết. Có quá nhiều điều tôi không biết, có quá nhiều khúc mắc tôi không tìm được câu trả lời. Tôi khao khát có được một người lớn hiểu biết và sẵn lòng giải đáp cho mình, sẵn sàng chỉ bảo, hướng dẫn, đưa mình tới những nơi mình cần tới mà không phán xét. Nhưng không có ai ở đó với tôi ngoài cô bạn của tôi, một người cũng dại khờ, hoang mang và bất lực giống tôi. Hai đứa tôi dắt nhau vào nhà vệ sinh của trường, không nói được với nhau lời nào. Cái khoảnh khắc ngồi chờ cái que ấy lên màu dài như vô tận. Chưa có kết quả mà nước mắt tôi đã rơi lã chã. Tôi chưa bao giờ thấy mình bơ vơ và tủi thân đến như vậy.

Sau vài phút, cái que cũng lên màu. Chỉ một vạch mà thôi. Hai đứa tôi nhìn nhau, rồi òa khóc vì mừng rỡ. Cái gánh nặng như trút khỏi người tôi. Duy cảm giác hoang mang và bơ vơ là còn mãi ở đó.

Sau chuyện đó, tôi chia tay người yêu. Tôi quay trở lại làm cô nữ sinh bình thường, sáng sáng đến trường, chiều đi học thêm rồi về nhà học bài làm bài, chuẩn bị ôn thi tốt nghiệp. Tôi cảm thấy mình không còn đủ sức để trải qua nỗi sợ hãi tột cùng đó một lần nữa, khi mà xung quanh tôi chẳng có một chỗ dựa nào. Người ta cho rằng đối với lứa tuổi của tôi, tình dục đến vì sự thiếu hiểu biết, vì tò mò, tôi thì không nghĩ như vậy. Khi đến với anh, tôi có trang bị cho mình những kiến thức sơ đẳng về tình dục, về nguy cơ mang thai, sự cần thiết của bao cao su. Tuy nhiên, điều đó là chưa đủ, tôi vẫn thấy thiếu thốn, thấy bơ vơ. Điều tôi cần là sự thấu hiểu, chấp nhận, là những bậc cha mẹ, thầy cô sẵn sàng lắng nghe, không chê trách, không phán xét, sẵn sàng giúp tôi tìm ra giải pháp, sẵn sàng ngồi đợi tôi trước cửa phòng vệ sinh, sẵn sàng đưa tôi đến bệnh viện nếu tôi buộc lòng phải đến đó. Tôi không thiếu kiến thức. Nhưng tôi biết đó cũng chỉ là mong muốn của mình mà thôi, còn để tìm được một người lớn như vậy trong môi trường xã hội này quả thật là hi hữu.

Suy nghĩ của nàng về chuyện chàng 'tự sướng'

Thủ dâm ở nam là động thái tự tìm khoái cảm không cần đối tác. Vậy phái nữ phản ứng ra sao khi thấy anh chàng của mình "tự xử"? Askmen đã tìm hiểu nguyên nhân đưa đẩy các chàng đến hành động này và cả thái độ của các cô nàng với chuyện đó.

Phần lớn phụ nữ đều muốn biết tại sao đàn ông thỉnh thoảng lại có nhu cầu vuốt ve cậu bé của mình. Để biết rõ điều này chúng ta hãy cùng nghe vài anh chàng nói về chuyện này:

“Bởi vì đôi khi thủ dâm dễ dàng hơn việc cởi bỏ quần áo của nàng, kích động và thực hiện đầy đủ màn dạo đầu để nàng thỏa mãn và bị áp lực làm thế nào đưa nàng lên đỉnh. Thỉnh thoảng tôi chỉ muốn giải phóng bản thân mình một chút”, Jonathan, 31 tuổi nói.


Clarence, 37 tuổi cho biết: “Đôi khi đàn ông muốn ở một mình. Không phải do những chuyện phức tạp khi ở bên cạnh phụ nữ mà đơn giản tôi chỉ muốn tận hưởng cảm giác có một khoảng không gian riêng tư”.

“Áp lực phải làm bạn tình sung sướng lấy đi của tôi sự vui thích với sex. Tất nhiên, tôi cũng thích màn khởi động và quan hệ bằng miệng nhưng thỉnh thoảng tự thỏa mãn trong 2 phút là tất cả những gì tôi cần. Bạn gái tôi hiểu điều này. Tôi luôn nói với cô ấy khi mình solo”, Carlo, 27 tuổi, nhân viên quầy bar cho biết.



Có rất nhiều phụ nữ không thể chịu đựng nổi việc người đàn ông của mình "tự xử" bởi họ không thể hiểu nguyên nhân tại sao đàn ông lại làm chuyện đó.

“Nếu không có tôi mà anh ta vẫn phấn khích và sung sướng thì việc hai người ở bên nhau chẳng có nghĩa lý gì”, đó là suy nghĩ của hầu hết phụ nữ về vấn đề thủ dâm.

Đương nhiên là không một ai muốn hẹn hò với người chỉ thích sung sướng một mình hơn là với đối tác, nhưng nếu bạn chỉ thỉnh thoảng thỏa mãn bản thân, thì nó cũng chẳng là chuyện gì quá lớn lao đến với nàng. Một số cô thậm chí còn thích thú với điều đó.

Cuối cùng, người phụ nữ sẽ muốn biết rằng khi "tự sướng", bạn sẽ nghĩ đến nàng (chứ không phải một cô nàng bốc lửa nào đó), rằng bạn không xấu hổ vì điều đó và bạn không thích chuyện đó hơn là quan hệ thực sự.

Chi Anh, Ngoisao

Hãy làm người tình của chú

Chú họ đưa tôi lên phòng, rồi ông bỗng quỳ xuống xin tôi hãy làm người tình của ông
Bây giờ, tôi đã thực sự bình tĩnh và thoải mái hơn để kể cho các bạn nghe câu chuyện của mình. Qua đây, tôi cũng mong muốn các bạn đọc của chuyên mục hãy nhìn nhận khách quan và cho tôi những lời khuyên bổ ích.

Tôi 27 tuổi, từng trải qua khá nhiều mối tình, sâu đậm có, thoảng qua có. Và kể từ khi tôi bước chân lên thành phố học đại học, rồi đi làm, tôi tiếp xúc với rất nhiều loại người nên mới nhận ra, cuộc sống không phải màu hồng như mình từng nghĩ.


Tôi phải lo lắng cho ba người em ruột của mình từ những thứ vụn vặt nhất trong cuộc sống nên nhìn vẻ bề ngoài, bạn bè ai cũng nghĩ tôi là cô gái mạnh mẽ. Tuy nhiên, khuôn mặt và đôi mắt thoáng buồn khiến nhiều người cảm nhận về tôi là một cô gái mỏng manh, dễ vỡ. Thế nhưng, giờ đây đã 27 tuổi nhưng vẫn chưa có một người đàn ông nào đến bên tôi, dắt tay đi hết con đường đời cùng họ. Chính điều đó đã khiến trái tim tôi ngày càng trở nên vô cảm hơn.

Dù cuộc sống khá buồn chán nhưng tôi vẫn chăm chỉ đi nhậu nhẹt với đám bạn trai độc thân, đối tác hay đồng nghiệp. Có thể vì tôi thích chất men trong bia, cũng có thể vì tôi thích mình sôi nổi hơn trong các cuộc nhậu đó... và tôi cũng thích nhìn đời qua lăng kính đã bị bóp méo đôi chút. Nói chung, tất thảy những điều đó khiến tôi vô cùng thích thú vì được thỏa mãn cái tôi trong đó, đấy là niềm vui.

Tôi có một người chú họ xa. Thỉnh thoảng chúng tôi có gặp nhau vài lần ăn trưa hay nhậu nhẹt vào chiều tối. Nhưng bao giờ, tôi cũng biết từ chối khi cảm thấy có điều gì đó không an toàn... bởi vì tôi hiểu sự sa ngã dễ dàng của phụ nữ, cũng như sự khó cưỡng lại bản năng thú tính trong một số người đàn ông.

Tôi hiểu những ánh mắt đong đưa, những cái liếm môi đầy thâm thúy, những câu nói bỡn cợt của gã đàn ông đó... và tất thảy những hành động ấy chỉ quy vào một chuyện, đó là sex- điều mà ông ngại đề cập với tôi chốn đông người đó.

Chú họ tôi chỉ ít hơn ba tôi vài tuổi. Con đầu của chú bằng tuổi em thứ 3 của tôi, cũng đang là sinh viên đại học. Chú họ cũng đã ở độ tuổi trung niên, tuy vậy, nhìn ông vẫn còn phong độ và có vẻ sung sức lắm (vì trong nhà ông toàn rượu ngâm rắn, rượu sâm Hàn Quốc… đủ thứ tẩm bổ).

Ông có vẻ quý tôi. Mỗi lần nhậu nhẹt, ông lại mời tôi uống rượu quý mà ông mang đến. Tôi thì khác, có thể vì tôi ham vui nhưng tôi không phải là đứa con gái dễ sa ngã, tôi có bản năng sống nhưng bản năng phòng vệ cũng khá tốt. Bao giờ tôi cũng từ chối một cách khéo léo về những lời mời như thế, chỉ dám uống bia khi mà biết rõ mình sẽ không dễ gục ngã loại bia rượu nào.

Thỉnh thoảng trong cuộc trò chuyện, ông lại ỡm ờ về tình cảm dành cho tôi. Dẫu biết ông để ý mình nhưng ông lại là chú họ, mà chú họ thì sao có thể dám làm chuyện tày trời đó kia chứ? Và câu chuyện về người chú họ đã được đám bạn tôi đem ra bàn bạc, mổ xẻ... ai ai cũng khuyên tôi nên cẩn thận bởi, có nhiều con người trong xã hội càng ngày càng bất ổn về mặt đạo đức. Tôi đồng ý nhưng trong lòng thực sự muốn hiểu thật sự ông muốn gì ở tôi và câu chuyện của ông muốn đưa tôi đi đến đâu. Bản lĩnh trong tôi có thừa nên tôi không ngại tìm hiểu những chuyện đó.

Một ngày cuối tuần, ông rủ tôi đi biển chơi. Vì muốn gặp lại những người bạn ở đó và vì sở thích ngắm biển - nơi ghi dấu tình cảm ban sơ của mình với một chàng trai nên tôi muốn quay lại đó để nhớ, để vui, để biết tâm hồn mình vẫn mong manh, dễ vỡ… nên tôi đồng ý đi cùng chú.
Ông chở tôi đi. Chuyến xe bắt đầu với những câu chuyện về công việc, về học tập và dự định của tôi mà ông khéo léo đan xen. Ông bảo sẽ cho tôi những thứ tôi đang cần để nâng cao kiến thức và chuyển một công việc tốt hơn. Ông còn bảo sẽ hỗ trợ tiền bạc để tôi mở văn phòng ở một nước mà tôi muốn định cư. Ông đã vẽ cho tôi một tương lai tốt đẹp.

Nói về tôi, tôi chỉ làm một công việc có thu nhập hơn công nhân một xíu, vì chẳng thể đủ tiền dành dụm nên bao giờ cũng thiếu trước hụt sau. Sống ở một thành phố lớn nên mọi chi phí ngày càng tăng khiến tôi thấy mệt mỏi và chán chường với cuộc sống hiện tại. Trong khi bạn bè đã ổn định, có đồng ra đồng vào, có người đã thành triệu phú thì tôi vẫn chỉ là vậy, vẫn chẳng có đồng nào dư thừa trong tài khoản.

Khi ông vẽ ra viễn cảnh cùng nhau hợp tác, trong lòng tôi cảm thấy hạnh phúc và nghĩ mình may mắn… nhưng tôi chợt giật mình với câu nói của người xưa "không ai cho không ai cái gì”. Tôi nhớ đến những năm tháng trọ học ở thành phố, vất vả và khổ sở vô cùng nhưng chưa ai cho không tôi cái gì, ngay cả họ hàng của tôi. Chính vì vậy nên tôi biết “sự giúp đỡ này” đang là mồi nhử tôi, không biết mồi nhử đó là gì, có thể là tôi, có thể là sự đánh đổi gì đó.

Đến thành phố biển, hai chú cháu ăn uống nào hải sản, nào những thức ăn mà tôi rất thích, rồi sau đó, ông đưa rượu ra mời nhưng tôi khéo léo từ chối. Ông tỏ rõ thái độ bực mình: “Mới có uống rượu đã không đồng cảm thì làm việc sao được?”. Tôi bật cười với thái độ lạnh lùng: “Cháu không uống khi rời xa thành phố, đó là thói quen”.

Câu chuyện nặng nề và mệt mỏi dần trôi qua, cơn mưa nặng hạt đổ xuống, ông muốn thuê phòng nghỉ "vì chạy xe một đoạn đường khá dài". Tôi từ chối lên phòng với lý do: “Cháu cần gặp bạn” rồi nhắn tin cho hai người bạn ở thành phố đến chơi với tôi. Nhưng ông nhất quyết bắt tôi phải lên phòng nói chuyện với ông.

Dù biết trước sẽ có trường hợp xấu xảy ra nhưng vì không muốn mất lòng ông nên tôi vẫn theo ông lên phòng. Khi vừa lên đến nơi, ông đã quỳ thụp xuống nền nhà và nói: “Hãy làm người tình của chú, nhé!”.

Chao ôi! Cái vẻ phong trần của gã đàn ông đang là sếp của gần 100 nhân viên đây ư? Bỗng dưng trong tôi không hề có một cảm giác sợ hãi mà chỉ trỗi dậy sự hận thù, khó chịu. Tôi điềm nhiên trả lời ông rằng:

- Nếu chú làm gì cháu bây giờ thì chú sẽ mất tất cả đó?

- Cháu đang đùa với chú hả? – ông thắc mắc hỏi tôi.

- Cháu chưa bao giờ đùa chú. Nhìn mặt cháu có vẻ giống đùa lắm ạ? – Tôi lạnh lùng đáp.

Ông dần buông tay tôi ra. Có lẽ ông không nghĩ đứa con gái vẫn hay vui vẻ trên bàn nhậu lại là một con người lạnh lùng như thế? Ông bảo: “Chú đã nhầm. Chú có tình cảm với cháu và chú nghĩ cháu cũng đồng cảm với những suy nghĩ đó”. Nhưng tôi nói rằng: "Cháu có thể đồng cảm về công việc, về cuộc sống của chú, chứ chẳng nhẽ làm người cháu, lại đồng cảm với cả việc làm tình với người chú mình sao?".

Cuộc đời cho tôi trải qua những nỗi đau, thử thách, cũng như cho tôi biết sự thật phũ phàng về lòng người. Sự từng trải cho tôi nhiều bài học về giá trị của sức lao động chân chính do mình làm ra, hơn là đợi chờ nhận của ai đó cái gì. Như Mai An Tiêm đã từng nói: “Của biếu là của lo, của cho là của nợ”, quả đúng không sai.

Tôi nghĩ mình sẽ mang theo câu chuyện về người chú họ xuống mồ. Nhưng khi tôi đang suy nghĩ về những gì đã xảy ra, về mối quan hệ chú - cháu, họ hàng... thì tôi nhận được tin nhắn của ông: “Khi nào rỗi rãi, chú cháu mình gặp nhau. Chú sẽ nói cho cháu hiểu rõ hơn về lòng người và những câu chuyện có nhận, có trả”.

Tôi im lặng, không vội vã trả lời... vì tôi biết lúc này mình cần bạn bè, cần những lời khuyên, cần biết bộ mặt thật của gã đàn ông sở khanh đang "đội lốt" chú họ mình.
Thienngaden

Bẽ bàng vì màng trinh giả

"Vá" cái ngàn vàng để rũ bỏ quá khứ nhưng lại tạo ra bi kịch mới.
Bác sĩ vá màng trinh là... bạn chồng

Huyền đã từng tin chắc rằng cái quá khứ nông nổi và dại khờ của mình sẽ vĩnh viễn bị chôn vùi khi cô sửa chữa cho nó bằng việc “vá” lại “cái ngàn vàng”. Để an toàn, cô vào tận Sài Gòn để tiến hành phẫu thuật tránh việc ở ngoài này không may bị người khác phát hiện. Thế nhưng quả là trái đất tròn, cô đâu có ngờ, sự kì công và tính toán cẩn thận của cô lại lại vẫn có ngày tố giác cô . Mất công lặn lội tới nơi cách chỗ mình sống hơn 2000km để vá màng trinh, nào ngờ cô vẫn gặp phải bạn thân của chồng.

Tấm màng trinh được vá lại khiến Huyền tràn đầy tự tin để tiến tới hôn nhân với Đức. Anh là một người đàn ông mà Huyền không ít lần tự hào rằng: “Mình tu mười kiếp mới lấy được người chồng như vậy”. Cuộc sống của vợ chồng Huyền diễn ra trong hạnh phúc và ngọt ngào. Đối với Đức, hình ảnh về người vợ xinh đẹp, đảm đang và nhất là hiền lành nhu mì, là con gái trong một gia đình gia giáo khiến cô chẳng khác nào một nữ thần.

Huyền hạnh phúc vì cứ ngỡ những gì đã diễn ra trong quá khứ mãi mãi nằm trong vòng bí mật. Cô càng cố gắng chứng tỏ mình trinh nguyên và tiết hạnh để khiến chồng yêu thương nhiều hơn. Nhưng chữ “Ngờ” ở đời đúng là không ai lường hết được.
Chuyến ghé thăm của người bạn cũ của chồng đã làm cho tổ ấm nhà Huyền rơi vào bi kịch. Anh ta chính là người bác sĩ năm xưa đã “tái sinh đời con gái” cho Huyền. Sở dĩ anh ta nhớ Huyền là bởi vì trong số rất nhiều cô gái tới để "vá" "cái ngàn vàng", Huyền không chỉ rất xinh đẹp mà còn nói giọng bắc và là người cùng quê với anh ta. Và tất nhiên cái bí mật ấy không thể nào được giấu kín khi mà anh ta thấy được Đức không ngừng kể về vợ với một niềm tự hào quá đỗi lớn lao. Có lẽ, nỗi đau lớn nhất đối với Đức cũng chính là thế. Vì Đức quá hãnh diện về vợ nên giờ đây nỗi thất vọng và cảm thấy mình bị lừa gạt càng nghiêm trọng hơn.

Ngồi đối diện với chồng, sự im lặng của chồng khiến Huyền sợ hãi. Cô thú nhận tất cả và cầu xin sự tha thứ. Nhưng rồi Đức vẫn lạnh lùng: “Có lẽ tôi đã không nhục nhã tới thế nếu không tin và tôn vinh cô chẳng khác nào nữ thần tái thế trước mặt bạn bè. Giờ đây, hẳn họ đang cười vào mũi tôi vì tôi là một thằng chồng ngu ngốc. Sự trinh tiết của cô còn hay mất không đáng sợ bằng việc cô cố vẽ ra cho mình một lí lịch sáng choang bởi sự tiết hạnh của mình.”

Huyền thu dọn đồ đạc về nhà ngoại theo yêu cầu của Đức vì anh cần thời gian suy nghĩ. Cô ra đi với một nỗi tủi nhục và sự ân hận. Cô biết, Đức là một người đàn ông vị tha và bao dung, nếu ngày đó thay vì muốn tạo một hình ảnh tuyệt vời trong mắt anh bằng cách "vá" lại "cái ngàn vàng" , cô dám thẳng thắn đối diện với sai lầm của mình thì có lẽ giờ đây cô không phải đối diện với sự khinh bỉ của người chồng mà cô yêu thương.

Bị phát hiện "vá" màng trinh trước ngày cưới

Nhìn vào sự vô cảm của người chồng sắp cưới khi ngắm mình chọn váy cưới, My không sao kìm nổi nước mắt. Anh thây kệ My lựa đồ và trả lời câu hỏi “Chọn bộ nào bây giờ hả anh?” bằng một câu dáo hoảnh: “Tùy”.

My biết thái độ đó là những gì mà cô phải nhận sau sai lầm của mình. Cô cũng hiểu, để có được sự chấp nhận cho đám cưới này, Tuấn đã bao dung cho cô nhiều lắm. Nếu không vì một đám cưới chỉ còn tháng nữa sẽ diễn ra, nếu không vì hai bên gia đình đã tíu tít chuẩn bị cho ngày vui của hai người có lẽ Tuấn sẽ từ bỏ cô.
Ngày yêu, Tuấn chưa bao giờ sàm sỡ hay đòi hỏi những điều vượt quá giới hạn cho phép với My. Đã có lần My tửng hỏi Tuấn: “Tại sao anh không đòi hỏi em như những người con trai khác thường làm với người yêu của họ?”. Khi ấy Tuấn chỉ ôm My vào lòng và nói: “Anh muốn giữ gìn cho em, đợi tới khi chúng mình thành vợ chồng”. Tuấn cũng từng nghiêm túc hỏi My về việc cô đã từng cùng ai trước đó hay chưa nhưng vì quá lo sợ mất Tuấn, My quả quyết là chưa. Sự khẳng định chắc chắn của My càng làm Tuấn thêm tin yêu và giữ gìn mối quan hệ của hai người hơn gấp bội.

Cũng như nhiều cô gái tìm tới biện pháp "vá" màng trinh để bước vào cuộc hôn nhân với người mới mà không mang tì vết, My cũng tin rằng điều đó sẽ xóa sạch toàn bộ những sai lầm trước đó. Và đấy là lí do My giấu bặt chuyện đã từng sống như vợ chồng với một người đàn ông trước khi đến với Tuấn. "Vá" lại "cái ngàn "xong, My háo hức chuẩn bị đám cưới cùng Tuấn.

Vì đã chuẩn bị cưới nên Tuấn và My được hai bên gia đình coi như con cái trong nhà. Lần đó, Tuấn lên phòng My khi cô không có nhà để lấy một số giấy tờ mà cô giữ của anh. Thật tình cờ, Tuấn tìm được tờ giấy tái khám sau một tháng làm thủ thuật vá trinh. Tên cô gái trong tờ giấy đó không phải là tên My, nhưng linh cảm trong Tuấn khiến anh ngợ ra một điều gì đó. Anh đặt lại tờ giấy vào vị trí của nó và ra về.

Đúng ngày giờ và địa điểm như trong giấy, Tuấn bàng hoàng khi nhìn thấy bóng dáng quen thuộc của My xuất hiện ở trung tâm làm thủ thuật "vá" màng trinh. Mặc dù cô bịt kín mặt nhưng Tuấn vẫn nhận ra được người con gái mình yêu. Anh trở về nhà với một tâm trạng hoàn toàn sốc khi phát hiện ra sự thật đó.
Khi Tuấn nói về tất cả những gì anh biết với My, cô ôm mặt khóc nức nở. Mặc dù Tuấn không hủy bỏ đám cưới nhưng sự lạnh lùng và lãnh cảm của Tuấn với My cũng khiến cô đau đớn không kém. Giờ đây, khi một đám cưới sắp diễn ra, mỗi lần đi bên người chồng sắp cưới, My có cảm giác mình đang bị tra tấn bởi sự khinh thường và thây kệ của Tuấn

Con đường nào cho những lỗi lầm

Ngày nay, với sự tiến bộ của khoa học nhiều cô gái đã có cơ hội “tái sinh sự trong trắng”. Nhưng nó không phải là một chiếc chìa khóa vạn năng để hóa giải tất cả những lỗi lầm, những sự buông thả đã xảy ra thành một sự trinh nguyên. Những cô gái nên sống nghiêm túc và có ý thức giữ gìn hơn đối với bản thân mình. Cuộc sống có rất nhiều điều bất ngờ và mọi thứ đều có thể xảy ra. Đó là lí do mỗi khi quyết định làm điều gì đó chúng ta phải nghĩ tới việc hậu quả về sau.

Trong nhiều trường hợp, "vá" lại màng trinh có thể là cánh cửa mở ra một cơ hội hạnh phúc. Nhưng không ít người lại thêm một lần nữa tạo ra sai lầm khi không dám đối diện với những gì mình đã tạo ra. Có không ít trường hợp những cô gái dùng tấm màng trinh giả để bước vào cuộc hôn nhân với tư cách trong sáng. Và tất yếu bi kịch sẽ xảy ra khi người bạn đời của họ phát hiện ra sự thật. Bị sốc, cảm thấy mình bị lừa dối là điều không tránh khỏi ở nam giới khi họ biết được điều đó. Nhưng có lẽ, những người chồng cũng nên có một cái nhìn bao dung và độ lượng hơn nếu người vợ của họ thực sự đã sống tốt hơn sau sai lầm đó.
Xu Xu (Eva.vn)

Em dâu đi làm thêm ban trưa

Khi mọi người tranh thủ nghỉ trưa thì em dâu lại vội vã đi "làm thêm" ở nhà nghỉ
Sau khi đọc bài viết Người yêu bỏ tôi đi làm cave, tôi rất thông cảm và hiểu nỗi lòng của bạn. Qua đây, tôi cũng muốn chia sẻ với bạn câu chuyện của em trai tôi, nó cũng đã từng yêu một cô gái “bán thân” như người yêu của bạn.

Trước đây, em trai tôi có yêu một cô bé miền Tây. Cô ấy không được học hành tử tế, cũng không có nghề nghiệp gì nhưng sở hữu vẻ đẹp trời phú, cộng với sự chân thật của mình, cô ấy đã nhanh chóng chiếm được tình cảm của cậu em tôi.

Dù biết cô ấy đã từng lăn lộn khắp nơi với cái nghề “bán thân nuôi miệng” nhưng em trai tôi vẫn bỏ qua tất cả quá khứ để đón nhận và yêu thương cô ấy. Khi biết được điều đó, tôi hết sức phản đối nhưng em trai tôi vẫn kiên quyết: “Đánh kẻ chạy đi, không ai đánh kẻ chạy lại. Hơn nữa, cũng vì cuộc sống quá khó khăn, vất vả, cô ấy phải phụng dưỡng bố mẹ, nuôi các em đi học nên mới phải làm công việc nhơ nhớp ấy. Anh cũng đừng nghĩ ai làm cái “nghề” ấy cũng xấu xa… mà hãy tiếp xúc, tìm hiểu sự việc thì sẽ biết, bản chất của họ sẽ tốt đẹp như thế nào. Hơn nữa, bây giờ cô ấy cũng vì em mà bỏ nghề rồi… em mong anh đừng nói gì làm tổn thương đến cô ấy nữa”.

Thấy em trai nói vậy, tôi cũng củng cố được niềm tin phần nào và nghĩ rằng, chắc hai đứa đến với nhau bằng tình yêu chân thành nên có ngăn cản, phản đối cũng chẳng giải quyết được gì. Vì thế, tôi đã cố gắng vun đắp tình yêu cho hai đứa, động viên em trai cố gắng làm ăn và tìm cho cô em dâu tương lai một công việc để đỡ “nhàn cư vi bất thiện”,

Khi em dẫn người yêu về nhà, thấy nàng dâu tương lai xinh đẹp, lại nói chuyện chân thành, ngoan ngoãn nên cả gia đình tôi vui mừng ra mặt. Bố mẹ thấy thế cũng giục hai đứa sớm làm đám cưới để ổn định cuộc sống.
Kể từ khi được em tôi tha thứ và đón nhận, cô ấy yêu thương em tôi hết lòng và tuyệt đối chung thủy với chồng, cũng như rất biết chăm lo, vun vén cho hạnh phúc của hai đứa. Thậm chí lúc đầu, cô ấy bỏ luôn số điện thoại cũ (số ngày xưa thường dùng để liên lạc với khách)… nhưng sau những cuộc gọi của bạn bè, người thân, cô ấy sợ em trai tôi “hiểu nhầm” nên đã cho luôn điện thoại và quyết định không dùng điện thoại nữa.

Rồi hai người đã làm đám cưới trong sự chúc phúc của hai gia đình, đồng nghiệp và bạn bè. Ai cũng bảo hai đứa “đôi lứa xứng đôi” khi em trai tôi có công ăn việc làm ổn định, còn em dâu thì xinh đẹp, hiền lành và cũng vừa mới tìm được một công việc khá tốt.

Sống với nhau được một năm, cả gia đình tôi đều nhìn thấy sự hạnh phúc rạng ngời trên khuôn mặt hai đứa. Em dâu hết lòng yêu thương em trai tôi, luôn biết vun vén cho gia đình, lại hiếu thảo với bố mẹ chồng nên bố mẹ tôi cũng rất quý và thương em dâu như con đẻ của mình vậy.

Thế nhưng, chỉ hơn một năm sống với nhau thì cô ấy bắt đầu trở về “cuộc sống bản năng” của mình…. Trước đây, cô ấy tuyên bố “không dùng điện thoại nữa” để tạo dựng niềm tin tuyệt đối với em trai tôi. Nhưng đến khi em trai tôi đã tin tưởng vợ hoàn toàn thì cô ấy lại giấu diếm em tôi để lén lút qua lại với những gã đàn ông khác.

Sau khi nghe đồng nghiệp của vợ bàn ra tán vào, em trai tôi đã quyết định đến cơ quan vợ để điều tra cho rõ ngọn ngành. Cậu ấy đã thật sự sốc khi chứng kiến cảnh vợ mình leo lên xe một gã đàn ông lạ và lao đến một nhà nghỉ cách đó hơn 1km.

Vậy là tất cả mọi việc đã rõ. Tối đó, em tôi mời mọi người trong nhà đến họp gia đình. Và cậu ấy đã khiến cả nhà sốc nặng khi tuyên bố sẽ ly hôn vì “không chấp nhận lấy vợ về làm đĩ”.

Dù cô ấy có khóc lóc van xin thảm thiết thì em trai, cũng như cả gia đình tôi đều quyết định trả cô ấy về với cuộc sống trước đây, để cô ấy được tiếp tục làm với công việc “nhàn nhã” mà kiếm được rất nhiều tiền.

Giờ đây, em trai tôi vẫn chưa thể nào nguôi ngoai mối tình đó… Có lẽ, sẽ rất khó để cậu ấy lấy lại được niềm tin vào một người phụ nữ khác. Còn cô ấy, sau khi trở về quê thì lại tiếp tục với công việc “bán trôn nuôi miệng” của mình.

Bạn ạ! Khi một người không có đủ dũng khí để “hoàn lương” và không chấp nhận được việc lao động đích thực… thì có lẽ, ta không nên ép buộc họ phải sống một cuộc sống khuôn phép, gò ép của gia đình mà hãy giải thoát cho họ để họ được làm những điều mình muốn!

Tôi cũng khuyên bạn hãy quên cô gái ấy đi để tìm lại cho mình một người con gái khác, xứng đáng với tình yêu thương của bạn dành cho họ.

Chúc bạn sớm vui vẻ trở lại!

Chồng lăng nhăng, tôi cũng ngoại tì

Tôi rút lui, trả chồng lại cho người tình

Tôi rất hiểu và thông cảm với chị bởi, tôi cũng đã từng rơi vào hoàn cảnh như chịbây giờ. Và chị có muốn biết, tôi đã làm gì sau đó không?Sau bao lần bị chồng phản bội, rồi công khai hẹn hò vớingười tình và bỏbê tôi trong suốt một thời gian dài, tôi trở nên sống ích kỷ hơn, yêu bảnthân mình hơn. Tôi bắt đầu chăm chút tới vẻ bề ngoài nhiều hơn, rồi thường xuyên đi cà phê, tán gẫu với bạn bè… và đặc biệt là chủ động tìm cho mình một "niềm vui" mới.Trước đây, sau mỗi lần chồng đắmsay bên nhân tình, anh ta lại về nhà xúc phạm, hắt hủi, chửi bới, hành hạ tôi đủ điều. Đau đớn vì thể xác, thiếu hụt về tình cảm, tôi luôn phải đối diệnvới nỗi cô đơn mỗi đêm. Nhiều lúc thèm muốn được “yêu” chồng, tôi đềuphải kiềm chế bản thân, giấu diếm cảm xúc và trong suốt một thời gian dài như thế, tôi đã phải đối diện với cuộc sống không tình dục.Sau một thời gian phải kiềm chế bảnthân, tôi thường xuyên bị ức chế, rồisinh ra cáu bẳn, khó tính. Nhưng saukhi gặp gỡ bạn bè, chia sẻ với mọi người nỗi đau của mình, tôi đã phá vỡ được những cảm xúc kìm nén bấy lâunay.  Tôi không hề hối hận khi đã lén lút phản bội chồng (Ảnh minh họa)Khi buồn, tôi luôn có người chia sẻ.  Khi tôi soi gương thấy mình khôngxinh thì sẽ trang điểm, ăn mặc thật đẹp. Khi tôi trở nên xinh đẹp thì có nhiều người ngắm, người khen… Và khitôi lộng lẫy như một con thiên nga thì có rất nhiều gã đàn ông nhòm ngó,ngỏ lời yêu tôi. Từ đó, tôi bắt đầu giảithoát bản thân khỏi cái cũi sắt bịgiam cầm bấy lâu và sống phóng túng hơn.Sau những cuộc gặp gỡ với những gãđàn ông đó, tôi cũng đã tìm cho mìnhđược một người bạn tình phù hợp. Trước khi đến với họ, tôi cũng xác địnhlà không có tình yêu, không có sự ràng buộc, chỉ đến một lần và ra đi mãimãi. Chỉ cần một lần phiêu lưu bênngoài, tôi có thể nhịn được với chồngsuốt 3 năm.Thấy tôi càng ngày càng vui vẻ, xinhđẹp hơn, chồng tôi lại bắt đầu nghingờ và quay ra ghen ngược tôi. Nhưng đến lúc này thì tôi lại xem như chưa từng có chuyện gì xảy ra vì khi đãđược “đầy đủ”, tôi có thể ăn chay suốt một thời gian dài.Đến bây giờ thì anh tai đã chịu “đụng” đến tôi, tuy còn thưa thớt (vì lý do sức khỏe) nhưng mỗi khi lâm trận,anh ấy “yêu” rất mãnh liệt.Nói tóm lại, khi chồng đã phản bội ta,không coi trọng người đã hết lòng vìchồng con, vì gia đình thì ta cũng nênsống ích kỷ một chút để họ còn nhậnra sự quan trọng của người vợ.Đến bây giờ, dù đã quay về với gia đình, tôi vẫn không hề hối hận khi mình đã lén lútngoại tình sau lưng chồng… vì anh ấy “xứng đáng” nhận được những điều đó.

Wednesday, 26 September 2012

QUAN HỆ VỚI CHỒNG KHÔNG "LÊN ĐỈNH" ĐƯỢC?

Tag : quanhệvớichồngkhônglênđỉnhđược
Mặc dù tình cảm vợ chồng em khá tốt nhưng từ ngày lấy nhau đến giờ em chưa bao giờ có cảm giác khi quan hệ với chồng. Em phải làm sao?
Xin chào chuyên mục Tư vấn chuyện phòng the!
Em có một vấn đề vô cùng khó nói, rất mong chuyên mục giải đáp giúp em!
Em và chồng đã cưới nhau được một năm nhưng "chuyện ấy" của hai vợ chồng em không trọn ven. Em chưa từng biết đến cảm giác "lên đỉnh" là như thế nào? Mặc dù hai vợ chồng em rất từ tốn trong chuyện đó. Màn dạo đầu cũng được chồng em quan tâm rất nhiều nhưng em vẫn không hề có chút hưng phấn nào cả, càng quan hệ lâu em càng bị khô và rát. Nhưng em không nói cho chồng em biết, vì sợ anh ấy sẽ buồn. Em không biết tại sao em lại không có cảm giác với chồng như vậy. Em phải làm sao để khắc phục tình trạng này. Mong chuyên mục tư vấn giúp em. Em xin chân thành cảm ơn! (Em gái)
Trả lời:
Em gái thân mến! Cảm ơn em đã gửi những thắc mắc của mình về cho chuyên mục. Vấn đề của em, chuyên mục xin được giải đáp như sau:
Phần lớn phụ nữ thường gặp khó khăn trong vấn đề đạt khoái cảm khi "yêu". Có nhiều nguyên nhân dẫn đến tình trạng đó, trong đó có hai nguyên nhân chính là thể trạng và tâm lí. Để có thể đạt được những khoái cảm khi "yêu" em nên xem xét và điều chỉnh cả hai yếu tố này.
Quan hệ với chồng không "lên đỉnh" được? - 1
Em không dám nói mình không "lên đỉnh" vì sợ anh ấy sẽ buồn (Ảnh minh họa)
Về tình hình sức khỏe: Khi cơ thể bạn mệt mỏi, làm việc quá sức, lao lực sẽ khiến bạn không còn đủ sức cho việc "yêu". Do đó, việc "lên đỉnh" trở nên khó khăn hơn rất nhiều. Vì vậy, em cần giữ một chế độ làm việc, ăn uống và sinh hoạt khoa học để đảm bảo sức khỏe cho việc "yêu". Em cũng có thể tập luyện một số bộ môn thể thao nhẹ nhàng để tăng thêm thể lực. Giữ cho mình một sức khỏe tốt là điều kiện cần để "cuộc yêu" trở nên thăng hoa và tuyệt vời hơn.
Về mặt tâm lí: Có thể nguyên nhân bắt đầu từ việc hai vợ chồng em chưa thực sự hiểu nhau trong những lần đầu quan hệ. Nó khiến em bị đau và khó chịu. Tâm lí lo sợ điều đó xảy ra, suy nghĩ quá nhiều về việc làm sao để loại bỏ cảm giác đó vô hình chung lại trở thành nguyên nhân khiến em không thể đạt được cực khoái. Hãy loại bỏ những suy nghĩ tạo thành chướng ngại vật đó để sẵn sàng cho mỗi cuộc "yêu".
Nếu em luôn căng thẳng và cảm thấy run rẩy, sợ hãi khi bước vào "chuyện ấy" thì em sẽ khó lên đỉnh. Điều cần thiết khi yêu là hãy thoải mái và thả lỏng người, tạo cho mình một sự hưng phấn và sẵn sàng đón nhận mọi niềm vui mà ân ái mang lại, có như vậy thì em mới đạt được khoái cảm.
Quan hệ với chồng không "lên đỉnh" được? - 2
Chia sẻ với chồng là cách tốt nhất để "chuyện ấy" thăng hoa hơn (Ảnh minh họa)
Việc em giấu kín cảm xúc của mình trong "chuyện ấy" với chồng không phải là một điều tốt. Em nên lựa một thời điểm thích hợp, cách nói chuyện nhẹ nhàng, thủ thỉ, tâm tình để thổ lộ về những cảm giác em có được khi "yêu". Hãy nhớ rằng, việc em nói không phải là trách cứ anh ấy làm không tốt mà là muốn anh ấy giúp em đạt được khoái cảm. Em chỉ có thể khắc phục tình trạng trên khi cả em và chồng hiểu đúng về cảm giác của đối phương. Khi ấy, chồng em sẽ thay đổi cách, biết mình cần phải làm gì để tình trạng ấy không xảy ra.
Một cuộc "yêu" không chỉ chú trọng vào màn dạo đầu. Em và chồng có thể quan tâm tới tư thế, không gian và cảm xúc hiện tại lúc đó (người ta không thể nào có khoái cảm khi bắt đầu cuộc "yêu" với một tâm trạng tức tối, cáu giận vì một chuyện gì đó). Hãy thử mọi cách có thể, trao đổi về những gì em cảm nhận được với chồng là biện pháp tốt nhất để "chuyện ấy" được nồng nàn hơn.
Chúc em luôn mạnh khỏe và hạnh phúc!

Tôi đã vô tình lướt qua em!

Tag : tôiđãtìnhlướtquaem



Một lần lướt web tôi đã gặp được em. Lần đầu gặp tôi và em cùng buồn, tôi hỏi em, em chia sẻ nhiều cho tôi nghe. Em buồn lắm! Người tình mình lại yêu bạn thân nhất của mình. Sau đó là dòng tin nhắn, cú điện thoại la mắng chửi em hàng ngày. Người ta rời xa em mà còn vậy đó. Em đã khóc thật nhiều, buồn biết bao nhiêu. Đến bên tôi, qua lời tâm sự em kể tôi nghe chuyện tình của em, những chuyện vui buồn và cái tình yêu đầu đời em trao người ấy. Tôi chỉ biết lắng nghe, cảm động và xót xa cho em - một người tình chung thủy mà bị người yêu mình bỏ rơi như vậy. Buồn khi nghe người ấy đối xử không tốt khi bên em. Cảm nhận nỗi đau, cay đắng tình yêu tôi đã chia sẻ cùng em rất nhiều... Sao lòng tôi thấy nao nao như có một gì đó thôi thúc trái tim tôi rộn ràng muốn nói. Tôi không hiểu nổi mình muốn gì. Cảm động vì chuyện buồn của em hay là tôi đã yêu em? Một tình yêu sét đánh? Nhưng tôi không dám nói. Tôi âm thầm nghe và khuyên em đủ điều.

Một bữa, hai ngày qua đi rồi tôi cũng có số em. Nhắn tin, điện thoại em bảo tôi đừng... Sợ má ba la! Tôi âm thầm chịu đựng chờ và cầu mong em lên mạng gặp. Mỗi lần lên gặp tôi hạnh phúc biết bao, được lắng nghe em tâm sự, được chia sẻ cùng em... tôi đã yêu em từ giây phút ấy. Cái tình yêu đơn sơ, nhẹ nhàng mà tôi hằng mong có được. Tôi muốn cho em được cái hạnh phúc em cần, muốn xóa nhòa vết thương lòng em. Cái tình yêu khiến lòng tôi bồi hồi xao xuyến, khiến trái tim tôi hạnh phúc vô bờ. Nhưng tôi nghĩ em thế nào nhỉ? Em làm sao có thể yêu tôi. Làm sao có thể chấp nhận tôi sau một cuộc tình cho em nhiều cay đắng. Làm sao có thể quen tôi, yêu tôi khi tôi chẳng có gì ngoài trái tim nhộn nhịp yêu em. Làm sao em yêu một anh chàng xấu xí, một người nói năng không chút suy nghĩ như tôi. Ai yêu cho được một chàng trai khù ngờ...

Ở cái tuổi 22 rồi mà tôi chưa lần nào yêu, chưa được hưởng và biết tình yêu là gì. Có thể nói là như một người con gái thôn quê chưa biết yêu. Vậy thì cô gái nào yêu được? Em cũng vậy đúng không em? Em cũng làm sao yêu được người như tôi chứ... Không galăng, hào hoa, phong nhã... chẳng đẹp trai, cao sang gì cả. Chỉ là anh chàng chân đất nghèo nàn quê mùa. Sau một thời gian quen nhau qua mạng và lần gặp được em tôi biết mình có tình cảm với em rồi. Và tôi cũng quyết định nói cùng em, nhưng tôi biết mình sẽ không được gì, không có gì ngoài tình yêu vỡ vụn. Một chút, một chút đần em cũng hiểu. Em lại cười nói tôi giỡn chơi "Sao anh giỡn kì vậy nhỉ?". Một chàng trai chưa lần nào yêu thì giỡn sao được. Tôi thật lòng, thật tâm muốn cùng em đi quãng đường còn lại, cùng em chia sẻ nỗi buồn niềm vui. Muốn san sẻ, cho em một chỗ dựa trên đôi vai gầy của tôi. Và tôi tự hứa rằng nếu có được em tôi sẽ yêu em rất nhiều, luôn làm em hạnh phúc, xóa đi cuộc tình đầu của em để em vui vẻ bên tôi. 

Tôi đã vô tình lướt qua em!, Bạn trẻ - Cuộc sống, Chuyen tinh yeu, tinh yeu, tinh yeu set danh, yeu em, moi tinh dau, nguoi yeu, noi dau, noi buon, nuoc mat, hanh phuc, the gioi ao, tinh yeu tren mang, quen em, mat em

Tôi tập sống quên em, xem em là một giấc mơ, và giấc mơ ấy đã qua rồi (Ảnh minh họa)

Rồi em làm tôi bất ngờ khi gặp, em đẹp hơn tôi nghĩ. Em giống cô tiên quá đi thôi. Giữa mơ và thực phải không em? Và tôi càng thấy mình yêu em hơn. Khi tôi cùng em tâm sự, tôi cố nói rằng vẫn còn có người chờ đợi và yêu em kia. Em cười bảo rằng "Chẳng có ai như vậy đâu anh? Chẳng ai tốt cả đâu? Và em vuột theo một người khác để quên đi mối hận tình đầu"... Em nói cho tôi biết vậy, tôi đã buồn, lệ rơi ướt hoen mi. Hàng lệ dài cứ rơi, tôi không muốn khóc nhưng sao nước mắt cứ tuôn trào. Em ơi! Em biết em làm vậy là tôi đau lắm không? Em biết làm vậy là em hại chính em không? Tôi thầm trách tôi, trách em, trách cuộc đời này sao không gặp em sớm hơn để tôi được yêu em nhiều. Và rồi tôi nhận ra rằng mình chỉ là mơ thôi chứ có được gì? Em đi rồi còn gì đâu nữa. Tôi ngỡ như đã quên hình ảnh của em... chỉ mới có một tuần thôi mà.

Một tuần... và tôi gặp em đúng một lần. Vậy mà một lần ấy vẫn in sâu trong tâm trí tôi như cô tiên hiện về trong giấc mộng.

Cho đến hôm nay, tôi ngỡ rằng não tôi đang dần tan thành bùn nhão. Cố gắng nhưng chẳng thể có chút ấn tượng gì về em. Tôi tập sống quên em, xem em là một giấc mơ, và giấc mơ ấy đã qua rồi.

Lang thang trên con phố quen thuộc, nhìn dòng người nườm nượp kéo đuôi nhau tiến về những giấc mơ của chính họ tôi cũng cần tìm cho mình một giấc mơ mới, giấc mơ mà mình không tự ti và không buồn bã. Và chắc chắn rằng giấc mơ ấy sẽ chẳng có em cùng bước như ngày nào tôi vẫn mơ.

Chân tôi vẫn bước, và em hiện ra. Mơ... thực... em thấy tôi... Tôi nhìn em, nhưng môi lại chẳng cất một lời gọi, thậm chí là một dấu hiệu. Em vẫn vô tư như thuở nào. Tôi bước chân mà chẳng thể dừng lại như khi xưa tôi vụt mất em.

Có cái gì đó nghẹn ứ! Tôi chẳng biết... Em khuất dần trong dòng người với nụ cười chẳng hề thấy tôi đi qua.

Âm thầm...

Nhẹ nhàng...

Tôi đã vô tình lướt qua em...!

21 tuổi tôi đã lên giường tới vài chục nữ sinh

Câu chuyện tình buồn, Thư tình, Bạn trẻ - Cuộc sống, chuyện tình buồn, yêu em, yêu anh, rời xa, hiểu anh, nước mắt
Tag : 21 tuổitôilêngiườngtớivàichụcnữsinh
Tôi thực sự bàng hoàng trước những lời thú thật của V., chàng trai trẻ vừa bước sang tuổi 21 nhưng đã "lên giường" với vài chục cô gái trẻ đều là nữ sinh lớp 10, 11, 12.

Bất ngờ hơn cả, những cô gái ấy đều được sinh trưởng trong những gia đình công chức, gia giáo...

Thường thì, những cô gái tôi quen đều thông qua việc chát trên mạng. Những cô gái lọt vào "tầm ngắm" của tôi là các nữ sinh các trường THPT, vì họ thường là những cô gái ngây thơ, dễ thương và "an toàn". Tôi không thích làm quen với những cô gái nhiều tuổi hơn vì họ dạn dĩ, bạo dạn quá.

Thời gian trung bình cho việc làm quen đến việc rủ một cô gái quan hệ với tôi chỉ khoảng 1 tuần. Cô gái mà tôi chinh phục nhanh nhất chỉ mất một ngày, nghĩa là quen buổi sáng, buổi chiều cô ấy đã sẵn sàng dâng hiến cho tôi.
Còn cô gái làm tôi mất nhiều thời gian nhất là hơn 1 tháng. Tuy nhiên, tôi cũng không chùn bước. Với những cô gái này tôi có cách quyến rũ riêng, nghĩa là phải kiên trì, phải tạo lòng tin, để cho cô ấy thấy rằng tình yêu tôi dành cho cô ấy thật lãng mạn, thật nồng nàn và rồi việc chiếm được cô ấy chỉ là việc nhỏ trong tầm tay.

Chỉ cần qua vài câu đưa đẩy, tán tỉnh trên mạng là tôi đánh giá được cô ấy có ngoan hay không. Ở nhà, dưới con mắt của các bậc phụ huynh, họ được coi là những đứa con gái đáng yêu, hồn nhiên, ngây thơ, trong trắng khi lúc nào cũng vâng vâng, dạ dạ. Bố mẹ họ cũng hoàn toàn yên tâm về con gái trước sự kèm cặp sát sao của mình, trước sự đúng giờ, trước việc học hành "chăm chỉ" của con gái mà không thể nào ngờ được con gái của mình lại có thể tìm thú vui trong chốn nhà nghỉ.

Họ đa phần là những cô gái ngoan nhưng sai lầm lớn nhất của họ là "đua" với bạn bè. Nhìn thấy bạn gái mình thao thao bất tuyệt về sự quan tâm, săn đón của anh chàng bảnh trai, ga lăng, thế là các cô ấy chạnh lòng. Phần nữa, họ cũng rất tò mò, cũng muốn thử cái cảm giác ăn trái cấm. Vậy là họ ngã lòng.

Tôi cũng rất nhiều lần được các nàng đưa đi trình diện và tôi thấy ánh lên trong mắt họ niềm tự hào với bạn bè về anh người yêu đầy nam tính. Tôi hiểu được thế mạnh của mình là sự quyến rũ và tôi dùng sức mạnh ấy để đưa các cô gái "vào đời".

Tuy còn là học sinh nhưng có một số cô khá dạn dĩ. Sau khi rủ tôi đi ăn uống, cô ta liền gợi ý: "Bây giờ khuya quá, em không dám về nhà đâu, bố mẹ em mắng chết. Hay anh đi với em đêm nay nhé, em sợ ở một mình lắm".

Vậy là hiểu ý nhau, hai đứa "táp" luôn vào một nhà nghỉ. Vào đến nơi, cô ấy đi tắm, còn tôi trèo lên giường nằm. Ban đầu, cô ấy nằm quay lưng về phía tôi. Tôi biết là cô ấy giả vờ nhưng cứ nằm yên như thách thức cô ấy. Vậy là cô ấy cầm lấy tay tôi đưa lên ngực, rồi lướt qua những chỗ nhạy cảm trên cơ thể. Không kiềm chế được, cô ta chủ động cởi hết quần áo và "mở tiệc" mời tôi. Cô ấy chỉ là học sinh lớp 11 thôi đấy!

Với những cô ngoan ngoãn, hiền lành, ít từng trải thì cuộc chinh phục của tôi có phần khó khăn, vất vả hơn nhưng phần thưởng tôi dành được thì có giá trị hơn rất nhiều: Tôi là người đầu tiên "bóc tem" món quà vô giá ấy.

Rủ họ vào được nhà nghỉ và trao cho họ những lời yêu thương, đường mật, họ không thể không "hy sinh" cho một tình yêu đẹp, vậy là tôi bắt đầu một cuộc "khai phá". Lúc đấy họ dễ thương lắm, họ cố tỏ ra mình mạnh mẽ để che giấu sự lo lắng, sợ sệt cho lần đầu.

Khi tôi "hành động", tôi biết họ rất đau nhưng chỉ vài câu an ủi: Vì anh, vì tình yêu của anh, em chiều anh nhé... là họ lại cố gắng... Và chỉ sau vài lần quan hệ, nhiều cô trong số này lại luôn nhớ tới cảm giác đó và chủ động gọi cho tôi.

Có thời điểm, tôi quen 3 cô một lúc. Cô thì chỉ đi được ban ngày, không đi được buổi tối. Cô thì ban ngày bị bố mẹ kèm cặp, nhưng buổi tối được "thả" vì lý do đi học thêm. Cô nữa thì rủ đi lúc nào cũng được. Vậy là "thèm" lúc nào, rảnh lúc nào là tôi đều có một em để gọi.

Có khi một em vừa đi chưa xa tầm mắt, tôi đã cầm điện thoại lên gọi cho em khác: Em à, anh đây, anh nhớ em quá, em đi ăn tối với anh nhé. Thế là, chẳng cần đợi nhiều, một lúc sau em ấy đã ngồi cạnh làm nũng.

Không phải lúc nào tôi cũng đưa các cô ấy vào nhà nghỉ, như vậy thì mình lấy tiền đâu. 2 tiếng bên nhau, tôi đã phải trả cho nhà nghỉ 50 ngàn, thêm một tiếng trả thêm 10 ngàn, còn nếu hôm nào overnight thì mất đứt 2 "lít". Khi nào bố mẹ tôi vắng nhà thì căn phòng của tôi là thiên đường tình yêu cho chúng tôi và cũng có khi chúng tôi "yêu nhau" ngay tại nhà cô ấy nếu được cô ấy "chỉ điểm".

Cô gái trẻ nhất tôi quen qua mạng sinh năm 1995 nhưng tôi cũng chỉ cặp kè bình thường thôi vì trông em đấy còn non nớt và trẻ con quá. Nhiều em ở TPHCM, Đà Nẵng còn bay ra để gặp tôi nữa ấy chứ. Còn những tỉnh như Phú Thọ, Hải Phòng, Hải Dương... thì chỉ cần tôi "ới" một cái là các em đã có mặt ở Hà Nội liền.

Mặc dù là học sinh nhưng các cô gái ấy cũng đã trang bị cho mình kiến thức để không để lại "hậu hoạ" bằng cách sau khi quan hệ uống viên thuốc tránh thai khẩn cấp. Chính tôi và các cô ấy đều không thích dùng bao cao su.

Cũng có một vài cô gọi điện tới tôi cầu cứu vì đã dính bầu. Chuyện đấy chẳng làm tôi hốt hoảng. Tôi bảo cô ấy tự tới bệnh viện mua thuốc phá thai, vừa nhanh chóng, vừa không gây đau đớn, hậu quả thì tôi không quan tâm.

Một cuộc tình của tôi thường chỉ kéo dài 1 - 1,5 tháng. Tôi tự chấm dứt bằng cách im hơi lặng tiếng. Ban đầu, các cô ấy cũng buồn, cũng níu kéo nhưng rồi họ quên nhanh lắm, chắc chắn họ cũng tìm cho mình một mối quan hệ mới trên mạng. Thỉnh thoảng, lâu lâu, có một cô nhớ tới cảm giác cùng tôi, liền gọi điện cho tôi, tôi cũng chiều lòng... Nhưng chỉ hơn một tháng là làm tôi chán, tôi thích những cuộc chinh phục, những cảm giác mới mẻ...

Hồi tôi học phổ thông, làn sóng sex vẫn còn chưa mạnh mẽ như bây giờ nên tận năm lớp 11 tôi mới được trở thành "đàn ông" theo đúng nghĩa. Còn nay, nhiều thằng con trai chỉ mới học lớp 8, lớp 9 đã "không tha" cho bạn gái mình. Tôi không phải là cá biệt đâu, bạn bè nhiều đứa như tôi lắm.

Thực sự, có những thời điểm khiến tôi mệt mỏi khi có những em quá dạn dĩ cứ luôn hối thúc bắt "quan hệ", và tôi đã nghỉ ngơi một thời gian ngắn để phục hồi lại sức khoẻ chuẩn bị cho một "mẻ lưới" mới. Con gái thời nay thật đáng yêu và dễ thương, thật đấy!!!

Popular Posts